Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 411: Lo âu của Tần Manh. (1)

Chương 411: Lo âu của Tần Manh. (1)



Chẳng lẽ cô ấy đang bật đèn xanh cho mình, xưa nay Lưu Trường Khanh luôn tìm đủ mọi cách bắt chuyện, nhưng Liêu Du chỉ ứng phó qua loa, vậy mà lần này còn chủ động cho mình mượn tài liệu, mừng quá nỗi, giọng hơi cấp thiết:

- Tốt quá, cầu mà không được, đã mượn tài liệu của cô rồi thì làm sao để cô vất vả được, để tôi tới nhà cô, khi nào?

Liêu Du chỉ thuận miệng nói thế, cho mượn không sao, nhưng làm gì có ai lại truy hỏi như vậy:

- Khi nào tôi ở nhà thì thầy qua lúc nào cũng được.

Lúc nào cũng được? Lưu Trường Khanh biết chuyện Liêu Du ly hôn rồi, trước khi ly hôn cũng ly thân một thời gian dài, nữ nhân đang độ tuổi xuân rực rỡ như vậy chắc hẳn thấy đêm dài cô độc lắm, sốt sắng nói:

- Sau này trong quá trình ôn luyện, nếu có vấn đề gì, tôi sẽ tới thỉnh giáo cô Liêu nhé.

- Được..

Liêu Du đáp khẽ, hé miệng ngáp, làm bộ hôm qua không ngủ đủ, muốn kết thúc cuộc nói chuyện:

Lưu Trường Khanh đầu óc đang đầy ảo tưởng, nghe tiếng đáp nho nhỏ như tiếng rên đó của Liêu Du, toàn thân ngây ngất, lòng kích động không thôi, nữ nhân này chỉ lộ chút lả lơi đã khiến người ta không chịu nổi rồi, nếu lên giường không biết còn tới mức nào?

- Thầy Lưu, tôi hơi say xe, thầy nhường chỗ cho tôi một chút được không?

Dương Họa nhìn sang bên kia thấy Liêu Du điệu bộ lả lơi nói nói cười cười thì ngứa mắt hết sức, kiếm cớ đứng dậy muốn đổi chỗ, không ngờ xe đột nhiên phanh két một cái làm làm cô ngồi phịch lên đùi Lưu Trường Khanh.

- Có con chó nhà ai đột nhiên chạy ngang qua đường.

Lái xe thuận miệng quay đầu nói một câu, thấy không ai làm sao lại đạp ga đi tiếp:

Dương Họa vừa lúng túng đứng lên thì xe lại chuyển bánh, lần nữa ngã xuống, lần này cảm giác thứ gì đó cứng cứng chọc vào giữa mông, má đỏ rần, không ngờ Lưu Trường Khanh bị mình ngồi lên một cái mà có phản ứng rồi, xem ra sức hấp dẫn của mình không phải nhỏ, lòng thầm đắc ý, quay đầu xấu hổ nói:

- Xin lỗi thầy Lưu.

- Không sao, không sao.

Lưu Trường Khanh xua tay, chuyển vào ghế trong ngồi, lòng tiếc nuối lắm:

Liêu Du rốt cuộc được yên thân, sắp đi rồi, không muốn sinh sự với Dương Họa, quyết định vờ nhắm mắt ngủ.

....

Xe khách đưa học sinh tới cổng trường sơ trung Thanh Sơn, dọc đường có học sinh lục tục xuống xe, giáo viên liên tục dặn ngày ngày công bố điểm, bọn học sinh xuống xe một cái là tung cặp reo hò chạy mất, chỉ có một vài nữ sinh đa sầu đa cảm bịn rịn chia tay thầy cô. Vậy là Sơ trung Thanh Sơn lại đưa đi một chuyến đò nữa, học kỳ tiếp theo năm thứ hai sẽ thành năm thứ ba, cứ thế lặp đi lặp lại tới khi tóc thầy cô bạc trắng...

Lúc này tiểu học và năm thứ nhất, thứ hai sơ trung còn chưa nghỉ hè, tiểu học thôn Hợp Hưng còn dạy tới ngày 20 tháng sáu, Diệp Trúc Lan phải về nhà, kết thúc ngày tháng ba người sớm chiều bên nhau ở quán Gà Rừng, cô có chút rầu rĩ, Tần An phải hứa sẽ thường xuyên gọi điện, tích cực rủ đi chơi, Diệp Trúc Lan mới vui vẻ hơn một chút.

Cả ba chia tay nhau ở trước cổng trường, lúc này cha mẹ đều nóng ruột đợi con cái về, Tần An không đưa Diệp Trúc Lan về mà về thẳng nhà, Tần Tiểu Thiên đợi sốt ruột rồi.

Về tới nhà thấy không chỉ có cha mẹ mà còn có Tần Manh, vì giành địa điểm để thi lên cao trung mà cô được nghỉ ba ngày.

Tần Manh nhìn thấy Tần An về là hi hửng chạy ra đón:

- Em trai, có phải thi tệ lắm không, nhìn sắc mặt kém thế kia là biết.

- Con bé này, sao nói những lời không may như thế.

Lý Tầm đánh Tần Manh rồi nhổ phỉ phì liền ba cái để xả xui:

- Trẻ con nói bừa, trẻ con nói bừa.

- Mẹ, chị ấy không phải là trẻ con nữa rồi, còn nói linh tinh đáng tụt quần đét đít.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch