Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 412: Lo âu của Tần Manh. (2)

Chương 412: Lo âu của Tần Manh. (2)


Tần An thừa biết Tần Manh vì sao mong mình thi không tốt, trừng mắt hăm dọa:

Lại thêm một tuổi nữa mà Tần Manh chẳng cao hơn tẹo nào, chỉ ngực là nở nang thêm một cỡ, làm người ta nhìn không khỏi lo lắng, phân lượng này rất mệt mỏi, Tần An nghĩ tương lai cháu mình không lo thiếu sữa.

- Tần Manh trách con không chịu báo danh vào Nhị Trung đấy.

Tần Hoài cười giải thích, ông thấy con cháu Tần gia hình như đứa nào cũng có một chút gì đó khác người ba chị em Tần Manh, Tần An, Tần Tiểu Thiên mà đứng cạnh nhau cũng hoàn toàn không có chút gì giống nhau hết:

- Hai đứa thi thế nào, chắc mấy phần?

Trước đó vì tránh không để con bị áp lực, trong nhà không gọi điện thoại hỏi.

- Mười phần ạ.

Tần An giơ mười ngón tay, tràn trề tự tin đáp:

- Cháu cũng mười phần.

Tần Tiểu Thiên quẹt mũi, có chút uể oải, thi liên tục ba ngày với thằng béo như hắn rất cực:

- Em mà cũng mười phần á, mười điểm thì có.

Tần Manh bĩu môi:

- Em nắm chắc mười phần có thể vào được lớp thí điểm Nhị Trung.

Tần Tiểu Thiên ưỡn bụng lên, bộ dạng còn tự tin hơn cả Tần An, hiển nhiên rồi, cha hắn là người bao thầu cả cái Nhị Trung mà:

- Đáng tiếc, em có tới Nhị Trung thì cũng chỉ làm tiểu đệ để chị che chở thôi, nếu mà có Tần An, ba chị em mình làm trùm luôn, không ai dám trêu chọc.

Tần Manh lo lắng là, bây giờ có thể nói cô là đại tỷ chỉ sau Trần Thiên Thiên, nhưng mà cô chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi, nếu học sinh khác biết Tần An đi xa học, e ngày tháng tốt đẹp sẽ chấm dứt:

- Chị đúng là kém cỏi, Nhị Trung là do cha em và chú ba mở, ai dám đụng vào chị? Không cần Tần An, hai chị em mình đủ ghê gớm rồi, gặp phải chuyện gì thì đi tìm giáo viên, bọn họ toàn là người làm công cho nhà mình, phải nghe chị em mình hết.

Tần Tiểu Thiên vung tay nói đầy khí thế:

- Đúng thế!

Tần Manh đấm đầu, mình thật ngốc:

- Này hai đứa, trước mặt người lớn mà dám thế à?

Tần Hoài vừa giận vừa buồn cười, doaj:

- Hai đứa mà sinh sự, không cần ai hết, chính chú sẽ xử lý.

Tần An cười lớn, tất nhiên trong trường không ai dám đụng chạm vào chị em họ, song nếu gây chuyện gì, cha cũng không nương tay, thậm chí xử nặng làm gương, Tần Manh và Tần Tiểu Thiên khổ rồi.

Cuộc đời sơ trung đã kết thúc, mặc dù trông đợi vào giai đoạn mới trong cuộc đời, nhưng Tần An có chút tiếc nuối, một đoạn nhân sinh mỹ hảo vậy là lại một lần nữa chỉ còn là hoài niệm.

Đời người chẳng thể luân hồi một cách vô hạn, có thể được ôn lại một giai đoạn đã là ước vọng xa xôi không thể thành hiện thực của bao người rồi, Tần An thấy mình còn tiếc nuối đúng là quá tham lam, bản tính con người là thế, chẳng bao giờ biết đủ.

Còn một thời gian nữa mới công bố điểm thi, Tôn Tôn ở nhà luyện ghi-ta, Diệp Trúc Lan thì tập viết bút lông, Khuông Vịnh Mai cho rằng lên cao trung rồi tính cách phải chững chạc hơn một chút mới được, luyện bút lông xưa nay luôn là cách rèn tâm dưỡng tính.

Diệp Trúc Lan bị nhốt trong nhà luyện chữ, mỗi ngày phải viết hai mươi từ giấy lớn mới được đi chơi, ngày đầu tiên Diệp Trúc Lan khôn lỏi viết chữ thật lớn, một trang giấy viết mấy chục chữ đã kín mít rồi, kết quả tất nhiên bị trừng phạt nghiêm khắc, hai mươi tờ biến thành ba mươi tờ, phải viết chữ nhỏ, viết xong mang cho Khuông Vịnh Mai kiểm tra mới được đi chơi.

Thế là kỳ nghỉ hè hạnh phúc của Diệp Trúc Lan bắt đầu trong đau khổ, suốt ngày chỉ mong mẹ mình mau mau tới Hành Thủy đoàn tụ với cha, cuộc sống tự lập mà cô sợ hãi đột nhiên thành ao ước.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch