Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 413: Trạng nguyên huyện Phong Dụ. (1)

Chương 413: Trạng nguyên huyện Phong Dụ. (1)



Kỳ nghỉ hè bắt đầu nhưng Tần An không hề buông lỏng, không chỉ giữ đúng lịch sinh hoạt, dậy sớm tập thể dục mà ngày ngày tích vẫn lũy thêm các tri thức về thương nghiệp, chú ý động tĩnh của tạp chí Họa thần, mà còn tranh thủ nắm bắt thêm nhiều kiến thức nâng cao số học, vật lý và hóa học. Nhất là số học cao trung, đặt trọng điểm vào tích phân, cảm thấy trình độ mình bây giờ thậm chí có khả năng tham dự thi Olympic toàn quốc, đề thi Olympic được y giải gần hết, nhưng y không mù quáng cho rằng thông qua phương pháp kiểm tra phổ thông này đánh giá anh hùng thiên hạ, các kỳ Olympic luôn là nơi tập trung đám thiên tài và quái tài.

Rốt cuộc trí thông minh của mình tới đâu, năng lực tới mức nào, Tần An không rõ, vì y chưa bao giờ thực sự sử dụng hết đầu óc của mình, y là người thiếu tham vọng, về bản chất cũng chỉ khá hơn Diệp Trúc Lan một chút thôi, cũng học rất nhiều thứ, song thứ gì cũng để dang dở, không thực sự vươn tới đỉnh cao.

Bây giờ Tần An đặt mục tiêu lên cao trung phải tham gia thi Olympic, báo danh cả số học, vật lý và hóa học. Rất ít người có thể tham gia thi Olympic cả ba môn mà đều thu được thành tích tốt, Tần An biết thế, song y muốn thử thách bản thân, muốn tìm cực hạn mình có thể đạt được, muốn hiểu rõ hơn chính bản thân.

Kết thúc kỳ thi lên cao trung cũng là bắt đầu một làn sóng chiêu sinh, Tần Hoài tất bật chạy khắp các trấn trong huyện, chỉ cần là học sinh có thành tích sơ trung không tệ là nghĩ cách lôi về trường mình. Chính sách ưu đãi nhất của Nhị Trung là tiền học bổng cao hơn hẳn trường khác, ví như Nhất Trung huyện mỗi học kỳ thưởng 500 đồng thì Nhị Trung là một nghìn, lại còn hỗ trợ phí sinh hoạt cho học sinh.

Tần An để Vương Hồng Kỳ lái xe đưa cha mình đi, không chỉ là để cha bớt vất vả, ở nông thôn, dù chẳng phân biệt nổi thế nào là Audi thế nào là Santana, nhưng chỉ cần anh bước từ trên xe hơi xuống là cao hơn người khác một bậc, lời nói đáng tin hơn một phần, lời nói ra mới không bị người ta cho là ba hoa, đến cả hiệu trưởng Nhất Trung cũng chẳng có xe mà đi.

Cuộc sống từng ngày trôi đi trong bình đạm, khi ánh nắng ngày một thêm gay gắt, khi tiếng côn trùng ngoài ruộng ngày một to, và khi lời cầu khẩn ai oán của Diệp Trúc Lan đã cảm động được trời xanh, kỳ nghỉ hè của các trường tiểu học đã bắt đầu, Khuông Vịnh Mai dẫn con gái tới Tôn gia, gửi nhờ Trọng Hoài Ngọc sau đó tới Hành Thủy đoàn tụ với chồng. Hai cô gái liền lấy danh nghĩa thích ứng với cuộc sống độc lập cao trung, chuyển tới quán Gà Rừng ở, né tránh ánh mắt của người lớn, cuối cùng cũng tự do.

Diệp Trúc Lan dậy sớm, tích cực dọn dẹp lau chùi quán Gà Rừng, khi gọi điện muốn cho Tần An một bất ngờ thì mới biết y lên huyện rồi.

- Chú Đường, hôm nay có vẻ hứng chí không tệ?

Tần An tới tầng hai quán trà, nhìn cốc trà của Đường Khiêm Hành bập bềnh lá bạc hà, tỏa ra mùi thơm thanh mát, mặc kệ thần sắc hắn có chút rầu rĩ vẫn cười nói:

- Không có hứng chí bằng cháu, cho cháu biết một tin mừng, đảm bảo hứng chí của cháu càng cao.

Đường Khiêm Hành nói chuyện với Tần An thường bỏ khí thế lãnh đạo xuống, một vì là trưởng bối, hai là nhìn cái mặt lúc nào cũng cười hì hì của Tần An, khó mà nghiêm túc được:

- Tin tức gì thế ạ?

Tần An tò mò lắm, trong điện thoại Đường Khiêm Hành chẳng nói, chỉ bảo là đã lâu không gặp, muốn cùng ăn cơm, hỏi thăm tình hình của y:

- Cháu đoán đi.

Đường Khiêm Hành đủng đỉnh đáp:

- Cháu lấy cái gì mà đoán chứ ạ, chú phải cho ít gợi ý gì chứ.

Dáng vẻ này của Đường Khiêm Hành rất hiếm thấy:

- Cháu không đoán ra được đâu, thôi không làm cháu hồi hộp nữa, có thành tích thi lên cao trung rồi đó, cháu lợi hại lắm.

Nếu Đường Khiêm Hành nói "lợi hại lắm" thì nhất định là rất lợi hại rồi, tuy nhiên chuyện đó cũng nằm trong dự liệu của Tần An, y dư tự tin vào thành tích của mình:

- Không phải một thời gian nữa mới công bố điểm sao ạ, sao chú đã biết rồi?

- Bài thi thì chấm rất nhanh, nhưng còn vài bài thi gây tranh cãi cần thẩm hạch, một số bài văn được điểm trọn vẹn phải chấm chéo.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch