Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 414: Trạng nguyên huyện Phong Dụ. (2)

Chương 414: Trạng nguyên huyện Phong Dụ. (2)
Có điều thống kê sơ bộ đã có, cháu là trạng nguyên huyện Phong Dụ, cũng là học sinh duy nhất được điểm tuyệt đối, có điều kỳ thi năm nay thật khiến người ta bất ngờ, khu vực thành phố Lâu Tinh xuất hiện tổng cộng năm trạng nguyên được điểm tuyệt đối.

Đường Khiêm Hành đợi Tần An nhảy nhót reo hò, đáng tiếc y chẳng quá mức hưng phấn làm người ta rất cụt hứng:

- Đề thi năm nay không khó, chỉ kiến thức trải rộng một chút, học sinh có kiến thức cơ sở vững vàng làm bài cẩn thận là có thể có được điểm cao, những học sinh thông minh vượt trội, giỏi giải đề lại khả năng bị thua thiệt.

Tần An thấy mình đáng lẽ phải tỏ ra vui mừng mới phải, dù sao đạt điểm tuyệt đối đâu phải dễ dàng gì, y cũng phải cực kỳ nỗ lực, thi cử đâu phải dựa vào tiên tri gì đó mà được, nhưng trong lòng đúng là không thấy có gì vui vẻ lắm, vì kỳ thi này chẳng có tính thử thách gì cả còn dễ hơn cả kỳ thi bảy môn toàn trấn Thanh Sơn, nhất là nghe thấy có tới năm người đạt điểm tuyệt đối càng làm người ta nản:

- Chú Đường, sao chú lại đi quan tâm thành tích thi cử của cháu? Chú đâu giống rảnh rỗi không có chuyện gì làm, chú là huyện trưởng, có không biết bao nhiêu chuyện lớn phải xử lý.

Trải qua hai lần tu sửa trang trí không ngừng tăng thêm tranh họ, đồ gốm, cấp bậc quán trà so với lúc mới mở cửa đã tăng lên rất nhiều, nghe tiếng nước chảy róc rách, tiếng đàn cổ du dương, rất dễ làm người ta quên mất huyện Phong Dụ vẫn là huyện nông nghiệp thu nhập thấp hơn bình quân cả nước, mơ hồ như cách sống trung lưu ở thành phố lớn.

Đường Khiêm Hành có vẻ bị nóng, liên tục uống trà bạc hà, cũng gọi cho Tần An một ấm, hai người không nhanh không chậm uống trà, một lúc sau Đường Khiêm Hành mới đặt đén trà xuống:

- Thế thì cháu cho rằng chuyện gì là chuyện lớn, chuyện gì là chuyện vụn vặt?

- Dễ ạ, chuyện của cháu thì nhỏ tới mấy cũng là chuyện lớn, chuyện của người khác lớn tới mấy cũng là chuyện nhỏ... Đừng trừng mắt với cháu, câu hỏi của chú quá phức tạp, dễ khiến người ta thụt hố, cháu đành trả lời như thế thôi.

Tần An không rõ Đường Khiêm Hành có ý gì tất nhiên chả dại nói bừa:

- Cháu nói cũng đúng, thành tích thi của cháu chỉ là chuyện vụn vặt thôi, thậm chí không tính, nhưng có người nhờ chú nghe ngóng, có muốn biết là ai không?

- Hẳn là người quen của chú, nhưng cháu lại không quen, đã không quen còn quan tâm tới thành tích của cháu làm gì? Lại còn nhờ chú nghe ngóng như thế, chú trịnh trọng tới nói với cháu, thế thì hẳn không phải là người qua đường A, B nào đó rồi.

Tần An gãi đầu, chỉ đoán ra chừng đó, nhân vật lớn nào mà lại quan tâm tới mình như thế:

- Đáng lẽ cháu phải thủng thẳng uống trà, sau đó nói một câu, chú đã gọi cháu đến thì thế nào cũng nói cho cháu, cháu cần gì phải đoán. Thế mới phù hợp với tính cháu, đột nhiên phối hợp với chú như thế, thật đáng ngờ.

Nói chuyện với Tần An một chút, Đường Khiêm Hành tươi tỉnh hơn không ít:

- Hì hì, cháu xưa nay là trẻ ngoan mà, vờ vịt với người lớn thì kẻ ngốc mới làm, cháu làm sao có thể so tâm cơ với người lớn như chú.

Tần An nói thật, cho dù với lịch duyệt của y cũng chẳng so được với Đường Khiêm Hành, hắn vốn sinh ra trong hoàn cảnh gia đình vừa đặc biệt vừa phức tạp, rèn luyện ở quan trường vốn là nơi rèn luyện con người nhất:

- Được rồi, nể tình cháu khiêm tốn như thế chú cho cháu biết, người đó lai lịch rất ghê góm, là người đứng sau tập đoàn Ái Đạt, là chủ tịch hội nghị Q.

Đường Khiêm Hành nhìn vào mắt Tần An:

- Rõ là ai rồi chứ?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch