Tần An càng hoang mang, mặc dù rất khâm phục khí phách và tầm nhìn của Ái Đạt, nhưng mà đó là chuyện của người ta, y chẳng quan tâm, cùng lắm chỉ coi đó như con bò sữa thôi, An Thủy chắc chắn là biết, nhưng y chưa bao giờ hỏi, hội nghị Q là cái gì thì càng không có chút khái niệm gì hết, bất kể ra sao cũng là nhân vật ghê gớm, hai là không liên quan tới mình, sao lại quan tâm tới thành tích thi cử của mình? Tần An ù đầu:
- Chú cứ nói thẳng ra đi, Ái Đạt là Tiêu vương thì cháu biết, nhưng hội nghị Q là gì?
- Nói đơn giản là tổ chức tương đối thoải mái giống ban cán sự lớp của cháu, chủ tịch là lớp trưởng, cháu không biết người đó là ai cũng không hề gì, nhưng chắc chắn cháu biết An Thủy, con gái lớn của An Hứa Đồng.
Đường Khiêm Hành dùng ngón tay xỉa hờ vào trán Tần An:
- Cháu làm chuyện lớn như thế mà dấu chú?
Tần An thêm hồ đồ:
- Cháu quen chị An Thủy, nhưng sao ạ?
- An gia và Đường gia giao tình rất tốt, gọi là thế giao cũng không sai, nhưng đám con cháu đời ba bọn chú ít tiếp xúc, năm xưa khi An gia còn là thổ tài chủ ở Sơn Tây, ông nội chú từng dẫn bộ đội tới đó hóa duyên.
Đường Khiêm Hành cười ha hả:
- Người đó vốn muốn mời An Thủy sang hẳn tập đoàn Ái Đạt, cho rằng cái công ty đầu tư nho nhỏ của cháu không xứng với An Thủy, cháu càng không xứng đáng để An Thủy giúp đỡ. An Thủy bảo là cháu không nhiều hứng thú với kiếm tiền, đem tinh lực vào việc học tập, nếu không chẳng kém ai. Người đó và An Thủy đánh cược, nếu kết quả thi của cháu không đáng kỳ vọng của An Thủy thì An Thủy vào hội nghị Q, chia sẻ gánh nặng với người đó, không giúp cháu làm chuyện vụn vặt nữa.
- Người này đầu óc có vấn đề à, chị An Thủy muốn làm gì thì làm, hắn dựa vào đâu mà can thiệp.
Tần An có chút tức giận, may mà mình thi tốt:
- Người này thân phận khá nhạy cảm, chú chưa từng gặp mà chỉ nghe nói thôi, là người ta chủ động gọi điện tới nhờ chú nghe ngóng, chú chẳng sợ, nhưng không muốn vì việc nhỏ này mà xung đột. Cháu không cần lo, thành tựu của cháu không nhỏ, cuốn tiểu thuyết thịnh hành khắp Châu Âu cùng với Họa thần không phải là tác phẩm của cháu sao? Tương lai chắc gì đã kém người ta.
Đường Khiêm Hành vỗ vai Tần An:
- Chú biết hết rồi ạ?
Tần An ngạc nhiên, Đường Khiêm Hành rảnh rỗi đi tìm hiểu làm gì:
- Người đó đứng sau lưng Ái Đạt, có thể đánh bại tập đoàn Sam Sung hùng hậu để đoạt Hương Tuyết Hải ngay trước miệng cọp, lấy được công trình xanh hoa lâm nghiệp hạ dụ Trường An, nhanh chóng hoàn thành loạt bố cục sản nghiệp trong nước, người đó quan tâm tới cháu, chú tất nhiên nghe ngóng xem rốt cuộc cháu làm chuyện gì khiến người ta chú ý chứ.
Đường Khiêm Hành cảm thán:
- An gia mấy năm qua ở nước Mỹ phát triển cực nhanh, hình như có liên quan tới người này.
- Rốt cuộc hội nghị Q là gì ạ?
Tần An chưa bao giờ nghe nói tới An gia liên quan tới hội nghị Q, An Hứa Đồng từng là cha vợ y, tất nhiên y không thể không hiểu tình hình nhà cha vợ mình:
- Cháu nghe tới tài phiệt Nhật Bản Mitsui chưa? Ban giám đốc của Mitsui gọi là Nhị mộc hội, hội nghị Q là một loại tương tự, có điều sức ảnh hưởng và thực lực không thể so với Mitsui, nhưng ai mà biết sau này nó còn phát triển tới mức nào. Đối với kinh tế trong nước mà nói, nếu như khống chế tốt nó sẽ mang lại lợi ích cực lớn, đáng tiếc nó lại vươn ra nước ngoài, nghiệp vụ ở Trung Quốc tự hồ không phải là hạch tâm.
Đường Khiêm Hành suy nghĩ một lúc rồi xua tay:
- Thôi, không nói cái này nữa, tóm lại là tạm thời cháu đã thông qua khảo sát của người đó rồi, sẽ không can thiệp vào việc của An Thủy nữa.
- Tạm thời ạ? Hắn có biết thi được trạng nguyên kỳ thi lên cao trung khó thế nào không, còn là điểm tuyệt đối, trừ năm nay bất ngờ có năm người, các năm trước tới ngay cả một người cũng không được đúng không ạ?
Tần An bất bình, tên chết tiệt đó là cái thá gì mà đòi khảo sát mình chứ:
- Nếu người đó lần sau liên hệ với chú, chú cứ bảo với hắn, cháu không cần nỗ lực cũng có thể đánh bại hắn, không phải cháu có năng lực giữ chị An Thủy ở lại bên cạnh làm chuyện vụn vặt, mà hắn không có năng lực làm chị ấy rời cháu, chị An Thủy có quan điểm riêng chị ấy.