Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 416: Người thần bí. (2)

Chương 416: Người thần bí. (2)
Là nữ, người đó là nữ.

Đường Khiêm Hành cười lớn đính chính:

- Cháu không cần tức giận như thế, người đó không cướp mất chị An Thủy của cháu đâu.

- Là nữ ạ?

Tần An kinh ngạc xìu xuống, cảm giác như đấm vào không khí:

- Chú Đường, đây không phải tin tức tốt, người đó có địch ý gì với cháu à?

- Không có, theo như cô ấy nói thì ấn tượng ban đầu của cô ấy về cháu không tệ, dù sao một đứa bé mười bốn tuổi có thành tựu như cháu là cực kỳ hiếm có, sau này lớn lên là nhân vật đáng nể. Chỉ là cô ấy đang cần một người đủ tin cậy giúp đỡ mình, nhưng An Thủy nhất định muốn ở lại giúp cháu, thế nên mới có vụ đánh cược này.

- Thề thì tốt, cháu không muốn tự nhiên chuốc thêm một kẻ địch...

Tần An thấy chuyện này hỏi An Thủy sau vậy, người đó hẳn thân thiết với An Thủy mới đưa ra loại đánh cược kiểu như thế, không tùy tiện đắc tội:

- Không nói chuyện cháu nữa, chú có gì phiền muộn ạ, lúc nãy cháu thấy tâm trạng chú không tốt.

Đường Khiêm Hành thở dài, ngồi ngả mình sau ghế, uống mấy ngụm trà mới nói:

- Trong nhà an bài cho chú một hôn sự, muốn chú về nhà gặp mặt, chú từ chối rồi, sau đó nói chuyện với Tề Mi, cô ấy lại phản đối, đuổi chú về nhà gặp người ta, cháu xem, hôm nay không thèm nói chuyện với chú luôn đấy, để chú ngồi đây một mình.

Người xuất thân như Đường Khiêm Hành, một cuộc hôn nhân có thể ành hưởng tới cả tương lai của gia tộc, cùng với tiền đồ cá nhân. Đường Khiêm Hành từ chối an bài gia đình, vứt bỏ trợ lực giúp sự nghiệp của mình càng thêm thuận lợi, chứng minh tình cảm của hắn với Tề Mi là vô cùng chân thành, Tần An có chút cảm động, trong số quan viên Tần An từng quen biết hoặc nghe nói chỉ có đúng Đường Học Khiêm làm thế thôi.

- Chú nghĩ cho chị ấy, còn chị ấy nghĩ cho chú.

Tần An cảm khái, không biết nói gì hơn, ông trời chẳng cho ai tất cả, được cái nọ sẽ phải mất cãi kia:

Tề Mi là người trải qua hai cuộc hôn nhân thất bại, nhiều năm sống trong lời ra tiếng vào của những người xung quanh, lời người xói vàng, khó tránh khỏi phần nào tin vào nó. Cô cũng là người hiểu biết, biết bản thân ở bên Đường Học Khiêm không giúp được gì có hắn, trong lòng nữ nhân mang tư tưởng truyền thống, nam nhân là trời, không muốn vì bản thân mà cản trở tương lai của người mình yêu, nếu không dù ở bên nhau cũng áy náy suốt đời.

Đó là suy nghĩ của Tần An, nhưng y không nói ra, vì y chẳng phải là chuyên gia tâm lý nữ nhân, nếu không cuộc sống tình cảm trước kia của y đã chẳng hỗn loạn như thế, Đường Học Khiêm chẳng cần y tư vấn tình cảm, chỉ kiếm đối tượng giải tỏa chút thôi, vì ngoài Tề Quân ra thì chỉ có y biết chuyện bọn họ.

Tần An nhìn Tề Mi cách đó không xa đang tiếp khách, nửa đùa nửa thật nói:

- Chú cứ về gặp mặt xem cô gái đó thế nào, nếu không thích thì nói với chị Tề, chị ấy cũng không thể bắt chú kết hông với người chú không thích, nếu chú thích, chỉ cần xử lý khéo léo, tha hồ trái ôm phải ấp, cháu nghĩ chị Tề không phải đối... Úi...

Đường Khiêm Hành cốc Tần An một cái, cười nhạt:

- Đừng có dụ dỗ chú để làm cớ cho bản thân sau này.

- Ha ha ha, cháu sao dám.

Tần An cười khan, quả nhiên là người trong quan trường, lộ ra chút ý tứ bị nhìn thấu rồi:

- Không nói chuyện này nữa, chú đi Bắc Kinh một chuyến tham gia lớp bồi dưỡng đảng, có muốn chú mang cho món quà gì không?

Tần An không khách khí:

- Công trình 515 của ban xuất ban thông tin quốc gia, Họa thần của cháu hi vọng vào nó.

Đường Học Khiêm thoải mái gật đầu:

- Để chú nghe ngóng hộ, nhưng đừng hi vọng chú đi cửa sau cho cháu.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch