Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 417: Mỗi người hôn một cái. (1)

Chương 417: Mỗi người hôn một cái. (1)



Từ chỗ Đường Khiêm Hành biết được thành tích của mình, Tần An không dương dương đắc ý đi khoe khoang khắp nơi, không tỏ ra quá vui mừng, không đại biểu rằng y không hài lòng thỏa mãn, Tần An không cho rằng người trưởng thành khác quay lại học sơ trung cũng có thể có được thành tích giống y, quan trọng nhất vẫn là nỗ lực của bản thân, thời gian học tập của y không kém học sinh bình thường. Thành tích mà Tần An vất vả thông qua nỗ lực có được, mang lại cảm giác thành tựu mà Harry Potter dù đang được ưa chuộng khắp Châu Âu cũng không thể mang tới.

Nếu như người khác có được cơ hội như Tần An có lẽ sẽ cười mỉa cái cảm giác thành tựu ấu trĩ mà y theo đuổi, dù sao cơ hội như thế cực kỳ trân quý, nắm giữ bí mật về tương lai, có thể tạo ra sự nghiệp như kỳ tích mới không lãng phí.

Suy nghĩ đó không hề sai, song Tần An khác, y thích nếm trải mùi vị của quá trình, y có lẽ sẽ không bao giờ đạt tới thành tựu đỉnh cao nào đó, không thành nhóm nhỏ đứng chót vót trên đỉnh kim tự tháp, nhưng y tin mình có thể tìm kiếm được những thứ quý trọng hơn trong sinh mệnh, thứ đó là gì, y vẫn tìm kiếm. Chỉ biết đó không phải là tiền bạc địa vị, y cũng chẳng vì tiền bạc địa vị của mình thấp hơn người khác mà tự ti vì cuộc sống có nhiều giá trị khác nhau đáng trân trọng.

Tần An đặt cuốn sách phụ đạo số học Olympic xuống, đây không phải cuốn sách có tiếng nhất, được đọc nhiều nhất, nhưng Tần An lại chú ý nhất, vì vị giáo sư biên soạn cuốn sách này trong phần mở đầu có nói một câu:" Tôi cho rằng cuộc thi Olympic số học cuối cùng sẽ thâm vào nội dung tích phân", nửa cuốn sách nói về kiến thức tích phân rồi.

Cuốn sách này do thầy giáo dạy lý Khuông Hải Hàm giới thiệu cho Tần An.

Sống trong khu tập thể giáo viên đúng là có ưu thế rất lớn, Tần An dù trong kỳ nghỉ vẫn không bỏ bê sách vở rất được lòng giáo viên trong khu, đều nhiệt tình cho y những góp ý quý giá nhất.

Cuối cùng cái ngày khiến không ít người vừa thấp thỏm chờ mong sợ hãi cũng tới, 12 tháng 7 công bố thành tích, hôm đó Tần An dậy từ rất sớm, tắm rửa sạch sẽ thơm tho, xoa xoa cái cằm ram ráp mà đắc ý.

Tần An tới nhà Tôn Tôn trước, Tôn Ngạn Thanh và Trọng Hoài Ngọc đều nhiệt tình dễ gần, Diệp Trúc Lan ở đó rất thoải mái vui vẻ, mặc dù Khuông Vịnh Mai nhờ Trọng Hoài Ngọc giúp mình giám sát Diệp Trúc Lan luyện chữ, nhưng Diệp Trúc Lan dù không hoàn thành bài tập chỉ cần làm ra vẻ đáng thương với Trọng Hoài Ngọc là xong hết. Có cô con gái như Tôn Tôn thì làm cha mẹ tất nhiên bớt được nhiều lo lắng, song đôi khi không có được cảm giác làm cha mẹ, Tôn Tôn chẳng bao giờ làm nũng như Diệp Trúc Lan, Trọng Hoài Ngọc bù đắp không ít tiếc nuối, nên mắt nhắm mắt mở cho qua, kệ cho cô bé chơi đùa.

- Tức chết đi được, hôm nay khi mẹ mình trang điểm, Diệp Tử sán tới ôm lấy mẹ mình, đẩy mình ra, cứ như bạn ấy mới là con gái của mẹ mình ấy.

Tôn Tôn vừa nhìn thấy Tần An là trút giận lên y:

- Rõ ràng mẹ bạn gọi mình tới.

- Dì Trọng trang điểm, hai bạn tới làm gì?

Tần An tò mò vấn đề khác hơn:

- Bọn mình theo mẹ Tôn Tôn học trang điểm, dì ấy nói, con gái nhất định phải biết trang điểm, vẻ đẹp bên ngoài cũng quan trọng không thua kém gì bên trong.

Diệp Trúc Lan thở dài:

- Tần An, hôm nay công bố điểm rồi, mình lo lắm.

- Thật là, đang nói chuyện nọ lại xọ chuyện kia, có điều mình cũng lo.

Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan nắm chặt tay nhau:

- Mình lại rất tự tin, thậm chí cảm thấy có thể thành trạng nguyên huyện phong dụ, được 700 điểm tuyệt đối.

Trước mặt hai cô gái, cái gì mà mà lý tưởng khác nhau, cái gì mà giá trị đáng trân trọng của cuộc đời đều bị Tần An vứt đi hết rồi, cũng sĩ diện như bao nam nhân khác mà thôi:

- Mình chỉ lo cho hai bạn, các cô gái thường khó làm người ta yên tâm.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch