Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn kinh ngạc nhìn Tần An dương dương đắc ý, phải bao nhiêu điểm mới có thể thành trạng nguyên chứ.
- Chưa chắc đã được điểm tuyệt đối.
Tôn Tôn kỳ thực đã phục rồi, cùng ôn tập với nhau bao lâu, cô biết thực lực của Tân An sớm vượt qua mình, nhưng vẫn ôm chút hi vọng, vì cái mặt đắc ý của Tần An trông vô cùng đáng ghét:
- Đúng thế.
Diệp Trúc Lan đứng cùng chiến tuyến, cô muốn thành nữ hiệp được lên trang bìa:
- Không cần nhiều, thấp hơn một điểm cũng đủ rồi.
- Hai bạn thật là, mình tổn thương rồi đấy.
Tần An làm vẻ mặt đau khổ rất không thật:
Ba người bọn họ đi tới đâu liền thành tâm điểm chú ý tới đó, lần này Tần An mới là người thu hút ánh mắt của đám đông, bọn họ không cần vất vả chen lấn, những người khác trông thấy đều tự động tránh ra chút để nhường đường.
" Tần An, tổng điểm 700, ngữ văn 100, số học 100, vật lý 100, hóa học 100, chính trị 100, lịch sử 1000."
Từ lúc bảng điểm được công bố, cái tên Tần An được giáo viên học sinh nhắc tới vô số lần, điểm tuyệt đối, làm người ta chấn động quá mức, giống như nhìn thấy cả căn nhà đầy tiền, cho dù không phải của mình chăng nữa cũng thấy khó thở.
- Có gì ghê gớm chứ, may mắn thôi, có giỏi thì thi nhiều điểm hơn đi.
Tôn Tôn hừ một tiếng, mặt lại tươi roi rói, cô được 695 điểm, đứng thứ hai toàn huyện, nếu như không có Tần An thì cô chính là người đứng đầu, thành tích này hơn kỳ thi bảy môn toàn trấn tới 8 điểm, chính cô cũng bất ngờ:
- Mình đỗ rồi, mình đỗ rồi.
Diệp Trúc Lan mắt ướt nhòe, nhớ lại một tháng nỗ lực, cảm giác bản thân bị đẩy tới cực hạn, ngay cả lúc ăn cơm cũng phải cầm sách, đêm đi ngủ cũng mơ tới giải bài tập, nếu không có Tần An và Tôn Tôn liên tục khuyên nhủ khích lệ, cô không chịu nổi ba ngày, nhưng mọi gian khổ đó đều xứng đáng:
692 điểm, Diệp Trúc Lan tiến vào top 20 toàn huyện, từ top 30 toàn trấn tới giờ thành top 20 toàn huyện, sự tiến bộ của Diệp Trúc Lan đủ khiến người khác phải há hốc mồm.
- Chúc mừng bạn Diệp Tử.
Tôn Tôn ôm Diệp Trúc Lan, vỗ vỗ vai cô, thấy Tần An cũng giang tay ra định tới ôm ké trừng mắt với y một cái:
Diệp Trúc Lan nép mình trong lòng Tôn Tôn, ánh mắt nhìn Tần An, hạnh phúc trào dâng trong lòng khiến cô cảm giác mình như quả bong bóng thổi căng, không giữ lấy thứ gì sẽ bay lên trời mất.
Tần An cảm thấy hơi hối tiếc vì đã biết trước, nhìn xung quanh đầy khuôn mặt mừng rỡ hoặc thất vọng, cảm thấy mình hơi lạc lỏng.
Tiếp đó mọi người tới lớp gặp giáo viên chủ nhiệm nhận bảng điểm và giấy báo danh, không ai còn quy củ ngồi đúng chỗ của mình nữa, chia thành từng nhóm bàn tán sôi nổi, khi Tần An và Tôn Tôn vừa vào lớp tức thì tiếng reo hò bùng lên như sấm rền, đám đông vây lấy bọn họ hết vỗ vai lại khen ngợi, mọi người đều biết hai bọn họ chắc chắn có thành tích tốt nhất toàn trường, nhưng không ai nghĩ tới mức này.
Phải biết rằng người đứng thứ tư là Chu Thanh Hà được 685 điểm, kém Tần An và Tôn Tôn tới cả chục điểm, chênh lệch thực sự quá lớn.
Tần An bị đám bạn hú hét khiến ù tai, rồi không biết thằng khốn nào lợi dụng đấm y vài cái rõ đau, không chỉ là một còn là mấy đứa, đến khi y hết chịu nổi hét lên vung tay vung chân đấm đá mới thoát.
Hỏi han bạn học xung quanh mới biết không ít tin tức bất ngờ, ví dụ như Lý Ngọc thi vào lớp thí điểm Nhị Trung, chứ không phải là lớp thường như ký ức của y, như vậy có được học bổng cùng trợ cấp, với cô gái hoàn cảnh gia đình vô cùng nghèo khó như Lý Ngọc mà nói, điều này rất có ý nghĩ, Tần An mong rằng đây là lói rẽ mới trong cuộc đời Lý Ngọc.
Nhưng khi ngớ ra như vậy Lý Ngọc sẽ học cùng lớp với Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên thì không biết nói gì nữa, vì lịch sử đôi khi luôn tái diễn bằng hình thức này hay hình thức khác, ai mà biết nhân vật chính trong vụ việc rúng động toàn trấn kia liệu có biến thành Lý Ngọc, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo hay không?
Tuy lo lắng, Tần An chỉ biết hi vọng An Thủy nói đúng, để hai đứa kia tự trải qua để trưởng thành, phải tin tình bạn của chúng giải quyết được vấn đề này.