Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 420: Toàn trường ăn mừng. (2)

Chương 420: Toàn trường ăn mừng. (2)


Hôm nay cả trường tưng bừng hân hoan, trên mặt mỗi giáo viên đều mang nụ cười rạng rỡ, kỳ thi lên cao trung năm 1996, Sơ trung Thanh Sơn đạt được thành tích không một ai ngờ tới, riêng lớp 69 đã có hai học sinh lọt vào top 3 toàn huyện, đánh bại hoàn toàn Trung học Triêu Nam hùng bá cả huyện mười mấy năm trời, áp chế Trung học Ngũ Tinh đang nổi lên, đoạt lại vị trí đứng đầu vốn chỉ còn ở trong câu chuyện đầy tiếc nuối dài lê thê được kể qua mỗi bài diễn văn khai trường của Chu Văn Lương...

Tới ngay cả Dương Họa mặt mày lúc nào cũng khó ở cũng tràn ngập nụ cười, thậm chí còn nói vài câu biểu dương Tần An, dù sao cô được thưởng lớn, hơn nữa thành tích tổng thể cả lớp 69 còn đứng đầu thị trấn, là giáo viên chủ nhiệm, không nghi ngờ gì đây là sáng chói lóa trong lý lịch của Dương Họa.

Cứ nấn ná tới tận buổi trưa, đột nhiên chẳng ai muốn rời trường nữa, những đứa bạn đáng ghét cũng dễ ưa hơn nhiều, thầy cô thường ngày nghiêm khắc trở lên gần gũi thân thiết, bước chân ra ngoài cổng trường nhìn lại mấy lần, ánh mắt bâng khuâng.

Tôn Tôn cùng Diệp Trúc Lan cùng về nhà, cha mẹ Tôn Tôn đã đặt tiệc ở khách sạn Thanh Hà rồi, đợi họ về ăn mừng, tuy không nghĩ con gái mình có thành tích cao như vậy, song chưa bao giờ nghi ngờ khả năng thi đỗ của cô.

Lần thứ hai tốt nghiệp sơ trung, Tần An không mấy cảm xúc song cũng ở lại tới trưa, không ngờ về tới khu tập thể thì pháo nổ đì đùng, từ cổng tới tòa nhà mấy chục mét có tới bảy tám người đốt pháo chúc mừng, sân mù mịt khói thuốc, lại có những lẵng hoa ghi những dòng chữ chúc mừng, mà tên tuổi thì tuyệt đại đa số Tần An mới nghe lần đầu.

Tần An thoáng bất ngờ rồi mỉm cười, người ta đầu phải vì y mà tới, quan trọng là cha mình đã không phải là giáo viên nhỏ vô danh nữa, Tần gia mặc dù còn xa mới phong quang như khi còn là đại địa chủ cuối thời Thanh, nhưng bây giờ cũng đủ để rất nhiều người phải lấy lòng rồi.

Không giống ở trường, về tới nhà cái đầu y biến thành linh vật, mọi người khen một câu lại xoa đầu một cái, làm Tần An sợ thêm vài lần thế này mình hói trước 20 tuổi mất, không nhìn tượng Phật ở chùa à, bị người ta sờ tới nhắn thín.

Lên tới cầu thang tầng ba thì thấy Lý Tâm Lam thập thò ngoài cửa vẫy tay, Tần An nhanh chân chạy vào nhà cô:

- Chị Tâm Lam, ăn cơm chưa?

- Chị ăn mỳ ở quán Thập Tự Bình rồi.

Lý Tâm Lam đưa cho Tần An một cuốn bút ký:

- Đây là quà của chị, chúc mừng em thi đỗ vào Nhất Trung, chị không có nhiều tiền mua món quà quý giá, chỉ có thể này thôi.

- Cám ơn chị, em rất thích.

Tần An nhận lấy lật trái lật phải xem, mặt rất thích thú:

- Xem ra em thích thật.

Lý Tấm Lam hài lòng:

- Sao em không thích chứ, em có một cuốn nhật ký sắp viết hết rồi, đang cần một cuốn sổ mới mà người ta toàn tặng cái gì đâu, giờ mới có một món quà ưng ý.

- Chị cứ nghĩ em sẽ làm lớp thí điểm Nhị Trung cơ.

Lý Tâm Lam tiếc nuối nói, Tần An đỗ vào Nhất Trung thành phố, sẽ lên Lâu Tinh, hai chị em không thể sáng sáng cùng nhau ngồi ở hành lang ôn bài được nữa.

Bên ngoài có tiếng bác cả của Tần An thắc mắc:

- Tần An sao mãi chưa lên tới nơi?

- Cha em không cho em vào Nhị Trung, em và vài người bạn hẹn nhau khi vào Nhất Trung, kỳ thực em cũng muốn học cùng trường với chị.

Tần An cười không nói nhiều, giang tay ra thấy Lý Tâm Lam lườm mình một cái không phản đối, bước tới ôm cô vào lòng:

- Nếu được, hẹn chị ở đại học.

- Hẹn ở đại học.

Lý Tâm Lam hơi đỏ mặt, ôm một chút đẩy Tần An ra:

- Về đi, cả nhà em đang đợi đấy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch