Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 421: Tin vui bất ngờ. (1)

Chương 421: Tin vui bất ngờ. (1)



Tần An về tới nhà phát hiện nhà mình đã chật kín người, may là toàn người thân không có khách, chào hỏi một vòng rồi vào phòng mình cất cặp, trong phòng chất đầy lẵng quà, đa phần là sữa bột, bột hạch đào, đại khái đều là đồ bổ dưỡng thông dụng, chiếm cả bàn học với giường của y.

- Rửa tay đi rồi ăn cơm.

Lý Cầm từ lúc người đầu tiên tới nhà chúc mừng là cười không khép miệng lại được:

- Mẹ nghe bảo Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan cũng đỗ cả rồi phải không?

- Vâng, bọn con đều đó cả rồi.

Tần An được gọi ngồi xuống bên trái ông nội, đây là chỗ ngồi vinh dự nhất trong nhà, xung quanh còn có vợ chồng bác cả, chị dâu và Tần Thấm, Tần Viên, Tần Manh, bác hai và Tần Tiểu Thiên bộ mặt rầu rĩ, cô lớn Tần Diễm Dương và cô út Tần Vị Ương từ thành phố Lâu Tinh tới, cậu cả Lý Lâm Kiến và anh họ Lý Văn Vũ, không đủ chỗ mà ngồi, vợ chồng Tần Hoài, Lý Cầm chạy đi chạy lại bận rộn, sai Tần Manh dẫn mấy đứa trẻ con ra hành lang chơi mới miễn cưỡng chứa hết.

Tần Manh mặt mày xưng xỉa, nhưng mà cũng quen rồi, lần nào đại gia đình tập trung cô đều bị giao nhiệm vụ này, dù người lớn trong nhà không thừa nhận trọng nam khinh nữ, nhưng cô đủ lớn để biết, gia đình mình là cái gia đình phong kiến cổ hủ coi trọng địa vị nam hơn nữ.

- Anh đã nói là tới trạch viện mới đủ mà, Lý Cầm, em xem xem nên đổi nhà đi thôi, chú ba không rảnh lo chuyện đấy... Kiếm căn biệt thự nhỏ là thích hợp nhất.

Tần Hướng Sơn rất vui vẻ, phải biết rằng khi ông đánh giá Tần An sẽ có tương lai lớn thì vợ chồng Lý Cầm chỉ biết lo con mình sinh sự trong trường:

- Không vội anh ạ, giờ trường học tài chính eo hẹp, tiết kiệm đồng nào hay đồng ấy, mà cái nhà này cũng ở quen rồi, không cần đổi.

Tần Hoài lắc đầu, ông vừa lên làm hiệu trưởng đã đổi nhà, thế nào cũng có lời ra tiếng vào không hay:

Lý Cầm cùng mấy chị em bê thức ăn ra bày biện, tuyên bố trước:

- Hôm nay nhân tiện coi như mừng sinh nhật Tần An luôn.

- Mẹ, không chơi như thế.

Tần An phản đối, sinh nhật y lúc nào cũng qua loa như vậy:

- Đợi tới sinh nhật cháu, tới trạch viện, ông làm mỳ thọ cho, tương lai sống thọ hơn ông nữa.

Trần Cử Đức hôm nay rất cao hứng, với người trong đầu còn mang tàn lưu của chế độ khoa cử cũ như ông, Tần An được gọi là "trạng nguyên" là chuyện vô cùng quang tôn diệu tổ, trước khi tới nhà con trai, Tần Cử Đức còn tắm rửa tới từ đường thắp hương báo cáo với tổ tiên:

- Cha đúng là cưng Tần An nhất, con sinh nhật mấy chục lần mà chưa được cha làm mỳ cho lần nào.

Cô út oán trách, thực ra trong nhà cô út và ông nội thân nhất, đa phần cha mẹ đều thương con út nhất.

Tần Vị Ương làm bác sĩ trong bệnh viện thuộc trường vệ sinh Lâu Tinh, tuổi còn trẻ đã là phó chủ nhiệm khoa rồi, thông thường chỉ tới Tết mới về trấn Thanh Sơn, nhưng lần này cháu mình thi đạt được thành tích quá mức tuyệt vời, chuyên môn nghỉ phép về nhà chúc mừng.

- Tần An, cháu lên Lâu Tinh học thì ở nhà cô đi, cô đang định mua nhà, tạm thời chịu khó một chút, dù thế nào ở nhà cũng thoải mái hơn ở trường.

Chủ đề này vừa khơi lên, mọi người hăng hái thảo luận nên để Tần An ở ngoại trú hay nội trú.

Ông nội, bác cả và bác hai của Tần An đều khuynh hướng muốn Tần An sống ở KTX trường, sống trong tập thể là rèn luyện cách đối nhân xử thế nhất, đồng thời rèn luyện được năng lực sinh hoạt độc lập. Nhưng hai chị em Tần Diễm Dương, Tần Vị Ương đều phản đối, còn Lý Cầm thậm chí muốn thuê nhà ngoài trường, bà xin nghỉ dạy đi chăm con.

- Chị dâu, chị còn phải chăm sóc anh trai em nữa chứ, anh trai em cũng rất vất vả, không có người chăm sóc không được, giao Tần An cho em, chẳng lẽ em lại không chiếu cố được nó sao?

Tần Vị Ương nhất định muốn Tần An tới nhà mình, cả nhà có mỗi cô phải sống xa gia đình rất muốn có người thân bên cạnh, Tần Hoài mặc dù trông rất tinh thần, nhưng rõ ràng so với Tết đã gày đi nhiều:

- Vị Ương là bác sĩ, giao Tần An cho cô ấy còn lo gì nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch