Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 422: Tin vui bất ngờ. (2)

Chương 422: Tin vui bất ngờ. (2)


Bác gái cũng tán đồng:

Lý Cầm không tiện nói thêm, bà không muốn Tần An ở nhà cô út, chủ yếu vì Tần Vị Ương ở cùng với cha mẹ chồng tuổi cao thi thoảng lại mắc bệnh, chồng cũng bị bệnh huyết áp cao, một là Tần Vị Ương chăm lo bằng đấy người đã rất vất vả rồi, thêm con mình nữa, chiếu cố không xuể. Hơn nữa nếu chỉ vợ chồng Tần Vị Ương đã đành, có cả cha mẹ chồng, sẽ rất phức tạp.

Ở vấn đề này mấy nữ nhân rất cô chấp, nam nhân quen làm theo ý mình, không ai chịu ai cả, Tần An không dám xen vào im lặng chờ đợi số phận mình được định đoạt, hai bên đang cãi nhau hăng, y mà ý kiến lúc này bị nước bọt đầy mặt là nhẹ.

- Cháu thấy thế này ông và cha mẹ cô chú thấy có được không, học kỳ sau Tần Thấm sẽ vào tiểu học, cháu nghĩ hoàn cảnh giáo dục trên thành phố tốt hơn, cháu đưa Tần Thấm lên thành phố, như thế thuận tiện chăm sóc cho cả Tần An.

Lý Thục Nguyệt đặt đũa xuống:

- Mọi người thấy có được không ạ?

Tần An sáng mắt, đây là kiến nghị tuyệt vời nhất mà y nghe thấy hôm nay, chị dâu rất biết chăm sóc người, ở với chị là nhất rồi.

- Vậy chuyện quán trà thì sao? Đang làm ăn tốt như thế con lại đi à? Bây giờ kiếm được việc như vậy không phải dễ dàng.

Bác gái hỏi, thấy Lý Thục Nguyệt một lòng chăm sóc con cái không có ý đi bước nữa, hai vợ chồng bà cũng yên tâm về con dâu rồi, coi như con gái trong nhà:

- Chuyện là thế này ạ, quán trà hiện giờ kinh doanh rất tốt, chị Tề và con thương lượng với nhau có ý lên thành phố mở quán nữa, quy mô lớn hơn ở huyện, tuy năm sau mới khai trương, nhưng cần chuẩn bị từ bây giờ. Vốn là chị Tề sẽ đi, còn con ở lại huyện trông quán, nhưng mà bây giờ vừa vặn gặp chuyện của Tần An, không bằng con thương lương lại với chị ấy để con đi, vừa giải quyết được chuyện học tập của Tần Thấm, Tần An cũng không cần ở trong KTX, điều kiện ăn ở không tốt.

Lý Thục Nguyệt chỉ hơn nửa năm ra ngoài tiếp xúc với xã hội đã thay đổi rất nhiều, nói chuyện đâu vào đó, nếu là trước kia cô không dám lên tiếng:

- Với lại Tần Thấm rất quấn Tần An, lâu lâu mà không thấy Tần An tới là nó lại đòi con gọi điện thoại bảo chú tới chơi.

- Ừ, ông thấy Thục Nguyệt bây giờ chín chắn hiểu chuyện hơn nhiều đấy, giao Tần An cho nó là yên tâm, chị dâu trưởng cũng như mẹ mà.

Tần Cử Đức gật gù khen ngợi:

- Cháu cám ơn ông.

Lý Thục Nguyệt vui vẻ, được ông nội khen không phải dễ dàng, ngay cả cha chồng cô còn bị ông mắng suốt, với cô trừ ngày mới về làm dâu được ông khen một câu xinh đẹp thì đây là lần đầu:

- Thế này có phải chuyện bé xé ra to không ạ, Tần An chỉ đi học thôi mà, cần gì có người đi cùng.

Tần Hoài nhíu mày, mới đầu ông thấy con trai mình rất độc lập rồi, ngoại trú hay nội trú không thành vấn đề, nhưng mà bây giờ mọi người chiều Tần An quá mức rồi:

- Cha, chủ yếu là Tần Thấm lên thành phố học tiểu học, con chỉ là hưởng ké thôi.

Tần An vội vàng nói, không mau mau quyết định nếu phải tới nhà cô út thì làm sao có thể thoải mái hẹn hò với Diệp Trúc Lan được:

- Đấy mới là trọng điểm, anh xem, còn không bằng thằng bé.

Tần Cử Đức chỉ Tần Hoài lắc đầu:

Lý Cầm thấy thế này tốt nhất rồi:

- Tốt quá, tốt quá, cháu thay cô để ý Tần An, phải nghiêm với nó mới được, cần cứ đánh. Tần Viên ở nhà không lo, có cô và mẹ cháu ở đây rồi.

Mọi người đều thấy như thế là ổn thỏa, Tần Vị Ương là cao hứng nhất, thế là thoáng cái có thêm mấy người thân ở bên cạnh, sau này có thêm người để tâm sự, chạy qua chạy lại.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch