Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 423: KTX cao trung thập niên 90. (1)

Chương 423: KTX cao trung thập niên 90. (1)



Tần An cười toét miệng, không ngờ có niềm vui bất ngờ nhứ thế, tình cờ thấy Tần Manh nhìn mình như nhìn giai cấp đối địch, Tần An biết điều bê bát cơm trộn nước canh gà, cùng đùi gà ra đút cơm cho Tần Thấm và Tần Viên để chị mình ăn cơm.

- Chú và Tần Thấm lên thành phố học, sau này mỗi ngày có thể chơi cùng cháu rồi, có vui không?

Tần An đưa đùi gà cho Tần Thấm, bế Tần Viên đặt lên đùi đút cơm, cái thằng bé này mới hai tuổi thôi mà ăn cơm rất khỏe rồi:

Tần Thấm không biết "lên thành phố" là gì, nhưng mà có thể thường xuyên chơi với chú, vui sướng nhảo tới đu cổ Tần An, ái mồm mỡ màng liên tục thơm lên má y:

- Vậy là sau này Tần Thấm ngày nào cũng có thể ngủ cùng chú và mẹ rồi, giống như hôm đó vậy,

Tần An và Lý Thục Nguyệt đều khựng người nhìn nhau, sau đó hoảng loạn tránh đi, tim đập thình thịch, chuyện ngày hôm đó xảy ra tuy vô tình, nhưng mà khó tránh khỏi người khác nghĩ linh tinh.

- Hôm đó lên tỉnh thành chơi, Tần Thấm cứ nhất định muốn Tần An kể chuyện mới chịu ngủ, Tần An kể chuyện thế nào chính mình cũng ngủ mất, Tần Thấm thì ôm chặt lấy chú như bạch tuộc, con hết cách, đành để chú cháu nó ngủ một đầu, nửa đêm con còn phải dậy đắp chăn cho chú cháu nó, Tần An ngủ không thành thật.

Lý Thục Nguyệt vội vàng giải thích:

- Con bé này đúng là quấn Tần An, đừng để đi học rồi nó cũng bám theo đấy.

Tần Hữu Lượng cười sang sảng:

Đây gọi là có tật giật mình, tất nhiên ai nghĩ gì được, vừa rồi Tần Cử Đức còn nói chị dâu trưởng như mẹ, khi Lý Thục Nguyệt gả vào Tần gia, Tần An còn mặt quần thủng đít suốt ngày nghịch ngợm, còn thường sang nhà anh cả ngủ.

Tần An ho khù khụ hai tiếng che dấu quấn bách vừa rồi, không biết chị dâu nói mình ngủ không thành thật có phải là ám chỉ cái gì hay không? Tần An lần đầu tiên căm tức cái thân thể thiếu niêm của mình.

- Chú.. ăn ăn...

Tần Viên thấy chú không đút cơm cho mình nữa há to miệng gọi:

- Chú, cháu cũng muốn ăn.

Tần Thấm leo lên cái đùi còn lại của Tần An, há mồm thật to:

Tân An dở khóc dở cười, thế này thì làm sao mà y đút kịp, trước tiên vế Tần Thấm đặt xuống ghế:

- Tần Thấm là chị, phải nhường em chứ.

Tần Thấm ngúng ngẩy giận dỗi, chạy đi ôm ông nội, bà nội:

- Cháu ứ cần, cháu có ông nội đút, có bà nội đút, có cụ đút, cô...

Tới lượt Tần Manh lại đổi lời:

- Không cần cô đút.

- Vì sao không cần cô đút.

Tần Manh tức giận, mình bế nó trông nó không ít, sao nó lại không thích mình:

- Cô và chú đánh nhau, hư lắm.

- Cô và chú bây giờ không đánh nhau nữa, cô với chú rất thân.

Tần Mạnh kéo tay Tần An ôm vào lòng:

- Còn chú, chú mua cho Tần Thấm rất nhiều đố chơi đúng không?

Tần Tiểu Thiên cũng tham gia, vừa nói mắt vừa nhìn cha mình, ý tứ rõ ràng muốn vòi thêm tiền tiêu vặt:

- Cái bọn nhóc này...

Nhà hơi chật chội một chút, trẻ con thì ầm ĩ, nhưng không người lớn nào mắng, Tần Cử Đức vuốt chòm râu trắng muốt cười ha hả, con cháu đầy nhà, vui vẻ hòa thuận, đời này thế là không còn gì tiếc nuối nữa.

Sau bữa cơm cả nhà uống trà trò chuyện, Tần An về phòng kiểm tra quà tặng, y không ngờ chị dâu lại lên thành phố, được ở cùng người thân tốt hơn KTX nhiều.

Rất nhiều đứa con trai lên cao trung đều khao khát cuộc sống KTX, không có người lớn quản, được tự do tự tại, đúng là rất hấp dẫn, Tần An cũng thấy nhiều đứa trẻ chiều quen nên vào KTX ở, y từng chứng kiến nam sinh hẳn hoi vậy mà ngày đầu vào KTX mà khóc không khác gì trẻ con lần đầu tới trường, những đứa như thế nhất định phải rèn luyện.

Tần An thì không cần rèn luyện nữa rồi, với y bây giờ mà nói, vào KTX sống khác gì tự ngược, y vẫn còn nhớ KTX thời này của Nhị Trung là một gian phòng nhỏ mười mét vuông, trái phải có hai cái giường sắt, lối đi ở giữa chỉ đủ xoay người, một sợi dây thép buộc từ cửa cho tới cửa sổ, quần áo giặt xong của học sinh treo đầy ở đó, mặt đất lúc nào cũng có vũng nước, đến mùa hè cũng chẳng khô nổi, vào phòng trừ giường ra thì không có chỗ nào để đặt chân hết.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch