Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 432: Muốn làm tình nhân hơn làm vợ. (2)

Chương 432: Muốn làm tình nhân hơn làm vợ. (2)


- Khỏi nhìn chị, em và Tần Thấm ngủ ở phòng bên.

Lý Thục Nguyệt có chút lúng túng:

- Em đâu có ý gì.

Tần An cứ nói một câu lại thấy mình ngu thêm một phần.

- Ý gì là ý gì, chẳng lẽ em còn có ý gì ả, trẻ con đừng có mà nghĩ linh tinh.

Lý Thục Nguyện nhéo tai Tần An cái nữa rồi đi nhanh vào trước:

Tần An xoa xoa tai, coi như hai chị em rốt cuộc nói ra rồi, lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, chuyện này kết thúc nhẹ nhàng như vậy là ngoài mong đợi của y, tâm tình phút chốc tốt hơn rất nhiều.

Ngự Cẩm Đường làm ăn rất tốt, bàn ở đại sảnh tầng một đều đã kín người, tiếng mời rượu đầy phong cách thổ phỉ của huyện Phong Dụ nối nhau vang lên, Tần An chỉ đi từ cửa tới quầy phục vụ mà đã nghe mấy lần câu như " Mày mà không uống tao chém chết" "Cha mày uống rồi, mày là con mà lại không uống à?", đám người đã có men rượu trong người này chửi cha chửi mẹ là chuyện thường, cha con cũng thành bạn bè, thường cả nhóm đi uống rượu thì luôn có vài người tỉnh táo để khuyên can, sẽ không xảy ra chuyện gì, uống nhiều thành kinh nghiệm rồi, đều có chuẩn bị trước.

Mặc dù trước giải phóng thì thổ phỉ trấn Thanh Sơn là nổi danh nhất huyện, nhưng đó là vì có vài nhân vật đặc biệt nổi danh như Trần Song Thương dám cướp cả quân nhu của Nhật Bản thôi, chứ nói về số lượng thì trấn Thanh Sơn còn kém xa nơi khác.

Năm ngoái nghiêm đả một hồi làm người ta ngay cả nói tục cũng sợ bị coi là phần tử xã hội đen, bầu không khí năm nay có thoải mái hơn, mọi người nén nhịn đã lâu không chịu được kéo nhau ra bàn rượu hò hét rồi.

- Đông thế này liệu có phòng bao không?

Lý Thục Nguyệt nhíu mày, cô không thích chốn ồn ào:

- Có, nơi này không được yên tĩnh như ở quán trà, song món ăn rất ngon, mang phong vị huyện Phong Dụ chính tông.

Đường Khiêm Hành biết tính Lý Thục Nguyệt, quay đầu lại nói:

- Bọn em đều là người nơi này, còn chưa ăn chán hay sao mà cần anh khoe, rõ ràng chọn ở nơi này là ý thích của anh.

Tề Mi xì một tiếng, trong số bọn họ chỉ có mỗi Đường Khiêm Hành là người vùng ngoài thôi, ai chẳng ăn món chính tông huyện Phong Dụ lớn lên:

- Mấy vị có phải là ở bên chính phủ tới không?

Một nhân vật có vẻ là quản lý nhà hàng mặc âu phục tóc rẽ ngôi niềm nở chào hỏi:

- Đúng rồi.

Đường Khiêm Hanh đáp, Tề Mi thấy có người nhận ra hắn thì cẩn thận buông tay ra.

- Phòng bao số một tầng ba để lại cho mọi người, xin mời.

Viên quản lý hơi khom lưng làm động tác mời:

Đường Khiêm Hành nhất thời không nhớ ra viên quan lý này là ai, chẳng có gì lạ, người nhận ra hắn nhiều hơn hẳn người hắn nhận ra, cũng không để ý, theo lên tầng ba. Phòng bao là một sảnh độc lập, không khác phòng khách của nhà bình thường, đoàn người bọn họ đi vào có chút trống trải, được cái đóng cửa lại là cách tuyệt tiếng huyên náo bên ngoài.

Tề Mi chủ động kéo ghế cho Tần An:

- Nào, thọ tinh ngày mai ngồi ghế chủ.

Tần An cười hì hì ngồi xuống, đặt Tần Thấm ngồi giữa mình và chị dâu, cầm thực đơn lên:

- Chú Đường mời khách đấy nhé, cháu và chị Thục Nguyệt đều không mang tiền đâu đấy.

- Này tiền lương chú không nhiều đâu, cả ba vị là đều là chủ quán trà, còn cần tôi mời khách à?

Đường Khiêm Hành ghé tai hỏi Tề Mi có mang tiền không mới yên tâm nói:

- Được rồi, mai sinh nhật cháu, tùy ý chọn món nào cũng được.

Đúng như Đường Khiêm Hành nói, Ngự Cẩm Đường làm món ăn đúng phong vị huyện Phong Dụ chính tông, tuy không có gì mới mẻ nhưng rất vừa miệng.

Lý Thục Nguyệt chọn món gà đồng kho tiêu, hôm nay nhìn Tần An ăn ngon lành, cô cũng thử vài miếng, cay tới uống nước liên hồi, nhớ lại món mình làm buổi sáng, kém rất nhiều, vậy mà Tần An còn vờ vịt ăn ngon lành, Lý Cầm nói rồi, Tần An rất kén ăn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch