Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 433: Nhầm lẫn. (1)

Chương 433: Nhầm lẫn. (1)



- Thức ăn mang lên nhanh quá nhỉ, đông khách như thế em còn nghĩ ít nhất phải đợi nửa tiếng đấy.

Tuy quán Gà Rừng rất nhỏ chỉ có hai ba bàn, Tần An nhớ tốc độ phục vụ còn không bằng ở đây.

- Đã nhận ra huyện trưởng đại nhân rồi, còn không nhanh được sao?

Tề Mi kiêu hãnh nói, không khỏi có chút hư vinh:

- Anh nghe nói tới ông chủ nhà hàng này, nhưng mà nhớ là không phải người vừa rồi.

Tuy nói là sinh nhật, nhưng không khí nhẹ nhàng ấm áp giống bữa cơm gia đình, mọi người đang ăn uống trò chuyện thì có tiếng gõ cửa, viên quan lý đi vào giục:

- Mọi người ăn nhanh lên, có người đặt phòng này rồi.

Tất cả đều ngớ người không hiểu ra sao, Tề Mi có chút tức giận vỗ bàn:

- Làm gì có chuyện khách ăn chưa xong đã đuổi người như thế?

Quản lý không thèm để ý tới lời Tề Mi, bộ dạng có vẻ sốt ruột lắm, liên tục nhìn đồng hồ:

- Cho mọi người mười phút, ăn xong rồi đi nhanh lên.

- Anh có ý gì vậy hả?

Tần An lần đầu gặp chuyện thế này, y không phải dễ bắt nạt như vậy:

- Khi nào chúng tôi ăn xong thì sẽ đi.

- Các người không biết nhìn à, nhà hàng đông như thế còn có chỗ hay sao? Vừa rồi các ngươi không nhận bừa, làm gì có chuyện tôi dẫn vào phòng này, phòng bao này vốn do người khác đặt rồi, ăn nhanh lên rồi đi.

Viên quản lý cũng bực mình:

Đường Khiêm Hành hiểu ra, thì ra không phải viên quản lý này nhận ra mình mà là nhầm người, mà người đặt phòng bao này là " người bên chính phu huyện", người ta giờ mới tới, viên quản lý biết mình nhầm nên tới đuổi người.

Tình huống này dù là ai cũng không chịu, huống hồ viên quản lý này lúc mới vào lại không nói năng tử tế trình bày lý do mà đuổi người luôn, thái độ cực kỳ ác liệt, Tần An vẫn thong thả ngồi ăn:

- Là anh nhầm người, không phải chúng tôi nhầm, chúng tôi không đi.

- Ăn xong rồi thì đi đi, phục vụ đâu vào tính tiền.

Viên quản lý mặc kệ cho thức ăn trên bàn gần như vẫn còn nguyên chưa đụng chạm là bao, cố tình nói là ăn xong gọi người vào:

Đường Khiêm Hành hoàn toàn chẳng có phản ứng gì, hắn ủng hộ cách làm của Tần An, nếu như viên quàn lý này đi vào nhận là nhầm lẫn, nói khó vài câu, bảo bọn họ chờ sẽ bố trí bàn khác, hoặc là không tính tiền, hắn tối đa chỉ không thoải mái thôi, sẽ không làm khó người ta, bây giờ tùy Tần An, ở huyện này, hắn sợ ai?

Tề Mi thấy thái độ Đường Khiêm Hành như thế cũng không thèm tham gia cãi nhau, gặp miếng sườn rán cho vào bát Tần Thấm:

- Tần Thấm ăn nhiều chóng lớn nhé.

Quản lý thấy đám người này nhất quyết không chịu đi rồi, chỉ tay vào mặt từng người:

- Các ngươi rượu mời không muốn, muốn uống rượu phạt à, có tin tôi gọi người ném ra ngoài không?

- Tin, sao lại không tin chứ?

Tần An cố ý trêu tức:

- Nhưng mà đợi chúng tôi ăn xong rồi hẵng ném được không?

Tề Mi không nhịn được cười, giơ ngón cái lên khen ngợi Tần An, nói thế nào thì bọn họ cũng có lý, cái nhà hàng này dám ném người ra ngoài thì khỏi mở nữa.

Lúc này cả tầng ba chật kín người, quản lý không dám làm ầm ĩ, nếu không chẳng có lợi gì, trách bản thân lúc nãy nóng ruột, nói chuyện không lựa lời, gặp phải đám người chày cối này đành xuống nước:

- Thế này nhé, nhà hàng chúng tôi không tính tiền bữa ăn này nữa, để tôi bảo phục vụ gói thức ăn lại để mọi người mang về nhà ăn.

- Thế anh tới quán trà uống trà, chưa uống được vài ngụm tôi đuổi anh đi, cho anh vài lá trà mang về uống, anh có chịu không?

Tề Mi sao chịu, nếu hôm nay bị đuổi đi, Đường Khiêm Hành sẽ mất hết thể diện:

- Xem chừng mấy người không phải bọn nhà quê lên thành phố, có biết người đặt phòng bao này là ai không? Là ông chủ Trình, Trình Quang Minh, hôm nay sinh nhật em trai ông ấy.

Quản lý thấy mình không đủ uy, lôi chính chủ ra dọa dẫm:

- Ông chủ Trình là ai thế chị, có vẻ như là danh tiếng không nhỏ nhỉ?

Tần An hỏi Tề Mi:

- Thì ra là ông chủ Trình.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch