Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 434: Nhầm lẫn. (2)

Chương 434: Nhầm lẫn. (2)
Mi che miệng cười khúc khích:

- Cái này thì em phải hỏi chị dâu mình ấy.

Lý Thục Nguyệt thoáng đỏ mặt trừng mắt với Tề Mi một cái, cái mồm nói năng linh tinh này chẳng khác gì Tần An, nói vắn tắt:

- Là chủ thầu khoán, nghe nói quen biết rất rộng, tới quán trà vài lần.

- Sao cô không nói ông ta gọi một ấm trà một nghìn đồng, muốn cô biểu diễn trà nghệ?

Tề Mi háy mắt:

- Tuy người ta thô lỗ một chút, nhưng là giống đa tình, rất kiên trì.

Lý Thục Nguyệt tính cách luôn dịu dàng, không chịu nổi kiểu trêu đùa này của Tề Mi, không thèm nói nữa.

Ra là thế, Tần An không quá để ý, chị dâu mà không có có nam nhân nào chú ý mới là bất thường, có vẻ ấn tượng của chị dâu với họ Trình kia cũng không kém.

- Anh nhớ ra rồi, là em họ của huyện trưởng Trình, coi như là chủ thầu khoán hàng đầu của huyện, thầu rất nhiều công trình lớn...

Đường Khiêm Hành nhíu mày suy nghĩ, xua tay:

- Thôi kệ, chúng ta ăn đi.

Quàn lý thấy đám người này trò chuyện cười đùa bình thường coi như mình không tồn tại, xem đồng hồ, nóng ruột đi tới định bế Tần Thấm:

- Các người có đi không?

Tần Thấm sợ hãi hét lên, Tần An sôi máu, bất kể ba bảy hai mốt cầm đũa chọc thẳng vào mặt hắn, quản lý hết cả hồn vía, may mà hắn phản ứng nhanh, lảo đảo lùi lại, chỉ Tần An:

- Mày, thằng nhãi...

- Tiểu Đường.

Có tiếng người ở sau trầm giọng nói, cả Tần An và Đường Khiêm Hành đều sững sờ, ở huyện Phong Dụ này có ai dám thể diện tới mức gọi huyện trưởng là "Tiểu Đường " à?

Một trung niên nam tử thân hình hơi béo đi vào, thắt ca vát, đi giày da, tay sách cặp, trông rất có dáng vẻ của nhân sĩ thành công, mắt liếc qua đoàn người Đường Khiêm Hành trong khoảnh khắc, chỉ quản lý:

- Tiểu Đường, ông chủ Trình tới ngay giờ đấy, sao vẫn còn thế này, mau đuổi đi, vừa rồi ông chủ Trình gọi điện thoại nói huyện trưởng Trình cũng tới nữa đấy, đừng làm hỏng việc, cẩn thận tôi lột da cậu.

Người này là Mao An Đông, ông chủ của nhà hàng Ngự Cẩm Đường, viên quan lý là em trai của nhân tình ông ta, nếu chẳng phải vì thế thì vừa rồi đã đá hắn ra ngoài rồi, chỗ ông chủ Trình đặt, đã nói là một nam nhân dẫn hai nữ nhân và một đứa bé bốn năm tuổi với thiếu niên hơn mười tuổi, bảo hắn đợi ở cổng đón, đã miêu tả rõ ràng như vậy rồi mà còn...

Hả? Mao An Đông ngờ người quay lại nhìn, mấy người trong phòng bao không phải đúng cũng như miêu ả ? Thế nào mà trùng hợp như vậy, thế này không thể trách Tiểu Đường được, không chịu nhận sai, trừng mắt uy hiếp:

- Xử lý nhanh lên, người tới rồi.

Nói xong vội vội vàng vàng ra ngoài.

- Các vị thấy rồi đấy, vừa xong là ông chủ của tôi, không phải tôi không khách khí, mà không có cách nào.

Viên quản lý nhận chỉ thị trực tiếp, không còn chút kiên nhẫn nào nữa:

- Vậy anh định không khách khí ra sao?

Tần An ôm chặt Tần Thấm vào lòng, mắt gườm gườm nhìn hắn:

Giờ thì thực sự không còn chút hứng thú nào để ăn uông nữa, Đương Khiêm Hành đập đũa xuống bàn:

- Chúng ta đợi xem.

- Các vị là người bản địa, lại không phải không biết ông chủ Trình là ai, ai dám đắc tội với ông ta?

Viên quan lý này cũng là tên vô dụng, vừa thấy rắn không nổi là lại mềm xuống, làm bộ mặt đau khổ kể lể:

- Cô gái, lúc nãy cô nhắc tới quán trà, vậy có biết cái quán ở đối diện Phong Dụ sơn trang không, nghe nói ở đó có nghệ nhân trà xinh đẹp lắm, rất nhiều người theo đuổi, ông chủ Trình là một trong số người nhiệt tình nhất, còn tuyên bố nữ nhân đó của mình, không ai được xen vào, mấy người kia không sợ, biết kết quả sao không? Giờ nằm viện cả rồi, không phải tôi dọa, tôi có ý tốt thôi, các vị đi nhanh nhanh, nếu không người ta đánh gãy chân.

Lý Thục Nguyệt mặt biến sắc, chẳng trách gần đây có ít người tới muốn cô pha trà, thì ra là do có người ở sau giở trò.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch