- Trình Quang Minh Minh giỏi lắm, tôi muốn xem xem, hắn đánh có đánh gãy chân tôi được không.
Đường Khiêm Hành mặt âm trầm:
- Tề Mi, em và Thục Nguyệt, Tần An bế Tần Thấm đi trước đi, đừng để con bé thấy chuyện xấu xa này.
- Đánh trách tôi nhé, đứng trách tôi nhé...
Viên quản lý chỉ mặt bọn họ chạy đi:
- Tôi mặc kệ đấy.
Tần An đưa Tần Thấm cho Lý Thục Nguyệt:
- Em ở lại đây có gì còn phối hợp với chú Đường, chị và chị Tề cứ đi đi.
Thấy Đường Khiêm Hành đã cầm di động lên gọi điện cho Tằng Nhất Minh, Tề Mi yên tâm, Trình Quang Minh dù ngông nghênh tới mấy cũng chẳng dám làm gì, liền dặn dò vài câu rồi ra bãi đỗ xe chờ đợi.
Một lúc sau có người gõ cửa phòng, không ngờ là Tề Mi và Lý Thục Nguyệt đi rồi còn quay lại, Tần An chưa kịp hỏi thì nhìn thấyVương Hồng Kỳ, theo sau có cả Liêu Phác thẹn thẹn thò thò.
- Boss, tôi ở tầng một ăn cơm, vừa thấy Tề Mi, Thục Nguyệt bế Tần Thấm ra ngoài, hỏi mới biết cậu ở đây đang gặp rắc rối nên tới xem.
- Chú đưa cả chị ấy lên đây rồi sao?
Tần An bất ngờ lắm:
Liêu Phác đó mặt không nói, Vương Hồng Kỳ cười ngượng:
- Tôi nói mai là sinh nhật cậu, cô ấy mới đi cùng.
- Muốn đi cùng chú Vương tới chơi thì cứ nói, lại còn lấy cớ, em không tin chị còn nhớ mặt em nữa cơ.
Tần An nhìn Liêu Phác tết bím, sợi tóc hơi lòa xòa, mặc chiếc áo may mỏng màu vàng có phần cũ kỹ, vì tầng một đông người không có điều hòa, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm tấm mồ hôi, không quá xinh đẹp, song các cô gái thành phố phần lớn đều không có được vẻ trong sáng tự nhiên khiến người ta muốn thân thiết, không kìm được trêu ghẹo vài câu, xem ra đôi thành thành quá nửa rồi:
- Cậu đi tới đâu cũng không chịu yên phận.
Liêu Phác hừm một tiếng, sau khi Tần An rời huyện Đào Nguyên, Đào Nhân Tụ tới nhà nghe ngóng tin tức của y, không biết thằng nhóc này mới tới mấy ngày mà đắc tội với cả con trai bí thư huyện ủy rồi:
Vương Hồng Kỳ sớm thông qua An Thủy biết Đường Khiêm Hành rồi, có chút bất ngờ, Đường Khiêm Hành ở đây, kẻ nào mù mắt lại tới gây sự được.
Không lâu sau một nam nhân trẻ mặc áo thun sáng màu cùng hai nữ nhân trẻ đi vào, một bế đứa bé, còn cả thiếu niên tuổi tương đương Tần An, căn phòng rộng rãi thoáng cái trở nên chật chội.
Quá nhiên đội hình giống hệt nhau.
- Tiểu Đường nói có người chiếm phòng bao không chịu đi, không biết là ai lại không nể mặt Trình Quang Minh này như thế, thì ra là hai bà chủ quán trà... Thật là trung hợp.
Trình Quang Minh chừng ba mươi tuổi khá điển trai, vừa vào đã cười ha hả, mắt quét qua phòng bao một vòng, nghe nói người trong này cũng từ chính phủ huyện tới, còn ngại nếu gặp người quen, nhưng chỉ có thanh niên chừng ba mươi, tất nhiên không phải là lãnh đạo gì, vì anh họ hắn là phó huyện trưởng, hắn tị hiềm nên không tới chính phủ huyện, không nhận ra Đường Khiêm Hành:
- Suýt nữa thì người nhà đánh nhau rồi.
- Ai là người nhà với anh chứ? Đừng nhận vơ.
Tần An đang đầy một bụng tức, đốp chát ngay:
- Thằng nhãi này là ai đấy? Cô Lý, trông nom nó một chút, tôi nể mặt cô đấy, cô biết Trình Quang Minh tôi rồi, không thích nói nhiều đâu, đừng để nó chuốc họa vào thân.
Trình Quang Minh đưa tay định bợp Tần An một cái:
Lý Thục Nguyệt không tiếp lời, vốn có thiện cảm với người này, giờ biết hắn là kẻ ỷ thế lực tiền bạc ức hiếp người, không khác gì lưu manh.
- Bỏ cái tay thối ra.
Tần An đánh bạt cái tay hắn sang bên:
- Giám đốc Trình, đây là em trai tôi, anh nể mặt tôi, đừng chấp nó, hôm nay chúng tôi tới đây mừng sinh nhật, các vị cũng chúc mừng sinh nhật, đừng làm mất vui.
Tề Mi nói cười tự nhiên như không có chuyện gì:
- Bà chủ Tề đã nói như thế rồi, tôi không nể mặt sao được, nhưng mà trẻ con bây giờ bị người lớn chiều hư rồi, không biết trời cao đất dày, xem em trai tôi, là trạng nguyên huyện Phong Dụ năm nay đấy.
Trình Quang Minh hết sức tự hào vỗ vai thiếu niên đằng sau mình:
Bên đó cũng có trạng nguyên huyện Phong Dụ? Làm sao mà hôm nay hai bên trùng hợp tới mức này, thật là kỳ dị tới mức khiến người ta không nói lên lời.