Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 436: Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. (2)

Chương 436: Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. (2)


- Không phải trạng nguyên Phong Dụ họ Tần à, vì sao lại biến thành họ Trình thế?

Tề Mi ôm vai Tần An:

- Ông chủ Trình thật biết nói đùa, đây là Tần An em tôi, trạng nguyên điểm tuyệt đối huyện Phong Dụ đấy, cả huyện chỉ có một người thôi.

Trình Quang Minh hơi đỏ mặt, thực ra em trai hắn thi thứ hai, khoe khoang chút cố tình nói là thứ nhất, chỉ là không ngờ thiếu niên này là Tần An, anh họ hắn huyện trưởng Trình tới nhà báo điểm cũng nói qua về thiếu niên này, trong nhà bao thầu một trường học, còn có quan hệ rất tốt với Đường Khiêm Hành, cười hả hả nói lảng sang chuyện khác:

- Đều là người quen cả, lại cùng chúc mừng sinh nhật, ha ha ha, thế đi, chúng ta ghép thành một bàn, tôi mời, không ai được từ chối nhé.

- Ông chủ Trình, mời đi chỗ khác, chúng tôi không quen anh, không hứng thú ghép bàn gì hết.

Tần An rất không nể mặt, bằng vào cái ngữ này mà đòi nhăm nhe chị dâu mình à, cóc ghẻ mơ ăn thịt thiên nga:

- Nhãi con, đừng nể mặt mà không biết, mày là người huyện Phong Dụ, còn họ Đường kia sớm muộn cũng rời đi.

Trình Quang Minh bị Tần An làm không xuống thang được, hung dữ áp giọng xuống uy hiếp:

- Khẩu khí lớn nhỉ, vừa rồi người quản lý kia còn nói chúng tôi không đi thì sẽ bị anh đánh gãy chân, còn cả mấy người hay tới xem chị tôi biểu diễn trà nghệ giờ nằm viện, thực sự là do anh làm à?

Tần An mỉa mai:

- Tao làm đấy, thì sao, mày muốn vào bệnh viện không?

Trình Quang Minh cũng không muốn đắc tội với Đường Khiêm Hành, nhưng không chịu được sự khiêu khích mộ thằng nhãi con, mấy năm qua hắn dựa vào anh họ mình kiếm tiền như nước, đi đến đâu cũng được khách khách khí khí, đã bao giờ như hôm nay:

- Chú Đường, hắn nói thế có tính là nhận tội không?

Tần An giơ di động lên, di dộng này có tính năng ghi âm:

- Mặc dù cháu ghi âm không được người đương sự đồng ý, nhưng chỉ cần không xâm phạm quyền lợi hợp pháp cùng có hành vi pháp luật cấm chỉ thì tài liệu từ băng ghi âm cũng có thể coi là căn cứ định án. Lát nữa chú và cháu đi làm công chứng cho đoạn ghi âm này, coi như sẽ thành chứng cứ hữu hiệu, tuy dựa vào băng ghi âm không thể phán định, nhưng có thể xác định là hiềm nghi để điều tra.

Đường Khiêm Hành từ đầu tới cuối không nói gì là để đợi Tần An đặt bẫy, tuy hai người hoàn toàn không thương lượng trước vẫn phối hợp rất ăn ý:

Trình Quang Minh mơ hồ phát giác ra đám người này có ý đồ không tốt với mình, chặn cửa gọi Mao An Đông dẫn người tới:

- Hôm nay các đừng hòng ra ngoài.

Vừa nói vừa rút di động ra bấm số, không thể để đoạn ghi ấm đó giao vào tay Đường Khiêm Hành, nếu không mình nguy mất.

Mao An Đông dẫn mấy nhân viên phục vụ kéo lên tầng ba, còn đang nhao nhao ngoài phòng đã bị người ta đuổi cút sang bên, Tằng Nhất Minh đi thẳng vào phòng bao, tới bên Đường Khiêm Hành:

- Huyện trưởng Đường, vừa rồi ở dưới lầu gặp vài tên nghi phạm, tôi thuận tiện bắt chúng đưa lên cục nên chậm trễ một chút.

Đường Khiêm Hành gật đầu, Tằng Nhất Minh tới rồi thì chuyện thuộc phận sự của ông ta, không muốn xen vào nữa.

- Bác Tằng, bác tới thật đúng lúc, họ Trình này này vừa rồi nói sẽ đánh gãy chân bọn cháu.

Tần An giơ di động lên:

- Cháu có ghi âm cả rồi.

- Ha ha, bác chưa chúc mừng thành tích thi lên cao trung của cháu, yên tâm, hôm nay thế nào cũng giúp cháu xả cơn giận này.

Tằng Nhất Minh vỗ vai Tần An, Trình Quang Minh dám ngông nghênh nói những lời như thế với huyện trưởng Đường thì không chạy được nữa rồi:

Trình Quang Minh lúc này còn đứng vững được đã là bản lĩnh lắm rồi, người trẻ tuổi ít nói kia là Đường Khiêm Hành? Theo bản năng quay đầu muốn chạy thì nhìn thấy anh họ mình, đang định lên tiếng cầu cứu thì huyện trưởng Trình đã mặt âm trầm xoay người bỏ đi luôn, lòng lạnh toát.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch