Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 437: Đá xuống giường. (1)

Chương 437: Đá xuống giường. (1)



Tằng Nhất Minh sai người dẫn Trình Quang Minh đi, những người khác nào dám ở lại nữa, phòng bao liền thanh tịnh. Có thêm cả Tằng Nhất Minh, Vương Hồng Kỳ và Liêu Du, không khí náo nhiệt hơn nhiều, thức ăn đã nguội trên bàn có phục vụ viên tự động vào mang món mới nóng hôi hổi ra, bọn họ thản nhiên tiếp nhận.

Không lâu sau Mao An Đông và viên quản lý run run đi vào, vừa rồi may mắn là không đuổi người thật, nếu không cái Ngự Cẩm Đường này đóng cửa luôn cho rồi.

- Các vị, quấy rầy rồi... Trình Quang Minh là tên lưu manh hoành hành cả huyện này, thế lực lớn lắm, người làm ăn chúng tôi không dám đắc tội với hắn, vừa rồi có chỗ không phải là bất đắc dĩ.

Mao An Đông mở nhà hàng to thế này, sao thiếu bản lĩnh được, coi như không biết có Đường Khiêm Hành ở đây, cười nịnh với Tần An:

- Hôm nay là sinh nhật Tiểu Tần, nhất định phải chúc mừng, bánh gato của Ngự Cẩm Đường không tệ, tôi tự ý chọn một cái, mong chú em nể mặt nhé.

Vẫy tay một cái liền có phục vụ bê bánh sinh nhật sáu tầng vào, cái bánh này tất nhiên là do Trình Quang Minh đặt, nhưng mà nhà đó giờ làm gì còn tâm trạng ăn bánh sinh nhật, bỏ cũng phí.

- Oa cái bánh lớn quá.

Tần Thấm vỗ bánh reo hò, cô bé chưa bao giờ nhìn thấy bánh sinh nhật lớn như vậy.

- Cám ơn ông chủ, Tần Thấm nhà chúng tôi thích lắm, đợi sinh nhật nó có thể tặng cái bánh to hơn nữa được không?

Tần An cười hỏi, y không muốn so đo với Ngự Cẩm Đường:

Lý Thục Nguyệt đánh Tần An một cái.

- Được, được, tất nhiên rồi, khi đó tôi sẽ mang tới tận nhà.

Mao An Đông mừng còn chẳng kịp, xua tay đuổi phục vụ ra ngoài, đi lùi ra khép cửa lại:

- Mọi người ăn cơm vui vẻ, tôi không làm phiền nữa.

Bữa cơm thế là kéo dài, Tần Thấm ngủ trong lòng Tần An, mọi người không đi hát nữa, Tần An giao di dộng cho Tằng Nhất Minh sau đó về nhà, cho đôi chim bồ câu Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác tự do. Vì Tần Thấm đã ngủ say, Lý Thục Nguyệt không để Tần An ngủ cùng nó nữa, Tần An sang phòng bên cạnh.

Tần An ngủ tới nửa đêm nghe thấy Tần Thấm khóc, một lúc sau vẫn không thấy ngừng, mắt lim dim mặc áo vào đi sang gõ cửa phòng Lý Thục Nguyệt.

Lý Thục Nguyệt ra mở cửa, nhìn thấy Tần An cười áy náy:

- Tần Thấm dậy đi tiểu, không thấy em đâu, thế là khóc, dỗ không được.

Tần Thấm mếm máo:

- Chú bảo ngủ với Tần Thấm cơ mà.

- Hì hì hì, chú vừa mới trốn mà bị Tần Thấm bắt lại rồi, Tần Thấm thật lợi hại, sau này có thể bắt được cả trộm và Sói xám đấy.

Tần An ngồi xuống giường bế Tần Thấm lên khen ngợi:

- Chị sang phòng bên kia..

Lý Thục Nguyệt thở dài, kỳ thực Tần Thấm nhõng nhẽo là do Tần An chiều, nếu không có y ở đây sẽ không thế này, cô chỉ cần nghiêm túc nói mấy câu là không quấy nữa, nhưng mà Tần An chiều Tần Thấm quá mức rồi, con bé đòi gì cũng được, Tần Thấm biết thế nên ra sức làm nũng:

- Tần Thấm muốn ngủ giữa mẹ và chú...

Tần Thấm chớp mắt tội nghiệp nói, sợ mẹ lại nghiêm mặt mắng:

Lý Thục Nguyệt lườm Tần An:

- Tại em đó, chiều nó nhiều vào, giờ hư quá rồi, muốn gì là đòi cho bằng được.

Tần Thấm vươn tay ôm chặt lấy cổ chú, len lén nhìn mẹ, đợi chú nói hộ.

- Tần Thấm ngoan lắm mà chị, chẳng qua nó thích được người khác thương thôi..

Con cái được ngủ cùng cha mẹ sẽ ngủ rất ngon, một số lý lẽ lúc này nói với trẻ con là vô ích, Tần An do dự một chút nói:

- Chị, nếu em ngủ mà lộn xộn thì chị cứ đá em xuống giường là được.

- Không cần nói chị cũng đá.

Giường rất rộng, Tần An và Tần Thấm ngủ bên trong, Lý Thục Nguyệt nằm bên ngoài, cách nhau khá xa:

Tần An má nóng lên, biết điều không tiếp tục đề tài ngượng ngùng này nữa, nếu không mình lại nói ra mấy câu ngu ngốc.

Lý Thục Nguyệt không tính toán với Tần An, đều là người nhà cả, chuyện xấu hổ đó xảy ra thì cũng xảy ra rồi, không phải cố ý, trừ lúc đó quẫn bách, cô cũng không để trong lòng nữa, giống như hôm đó Tần Thấm nói ra, trong nhà cũng không ai nghĩ linh tinh, nếu cứ nhớ mãi mới là có vấn đề.

….

Ánh ban mai rơi vào trong phòng, để lại từng mảng sáng êm dịu, xua tan đi bóng tối, Tần An mở mắt ra, thấy mình vẫn nằm ở phía bên này giường, ngược lại Tần Thấm lăn vào lòng mẹ, hai mẹ con ngủ say sưa.

Làn da Lý Thục Nguyệt dưới nắng sớm tỏa ánh sáng nhè nhẹ như sắc ngọc, mái tóc dài xõa trân chiếc gối trắng, chiếc áo ngủ dây đeo bị Tần Thấm vén lên cao, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn và bờ mông uốn lượn, cái bụng mềm mại chẳng có dấu tích sinh nở, trong giấc ngủ vẫn phán tán khí tức mê người, quyến rũ mà yên tĩnh, Tần An hít sâu một hơi không dám nhìn lâu.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch