Lý Thục Nguyệt thức dậy, cảm giác có bàn tay chạm vào ngực mình, phản ứng đầu tiên là Tần An lại không thành thực rồi, mớ mắt ra phát hiện là tay Tần Thấm thì thở phào, nhìn trên giường không thấy Tần An đâu cả, rời giường trông ra cửa sổ phát hiện ra Tần An đang mình trần tập thể dục ngoài sân:
- Nhớ về sớm ông nội đợi nấu mỳ cho em ăn đấy.
- Em biết rồi.
Tần An đang dở động tác gập bụng đưa tay lên vẫy vẫy đáp lại.
Lý Thục Nguyệt đi tới trước gương ngồi xuống, nhìn nữ tử bên trong đó, dung mạo vẫn xinh đẹp, dáng người yểu điệu, cô vẫn đang trong thời kỳ tươi đẹp nhất của nữ nhân, lẩm bẩm:
- Đây là mệnh...
Nhà mẹ đẻ cô không ít lần khuyên nhủ cô đi tìm một nam nhân khác, Lý Thục Nguyệt tạm thời không có tính toán này, nếu không để tang vì chồng mấy năm, làm sao xứng đáng với sự ân ái đó?
Huống hồ với người mẹ mà nói, con cái luôn được đặt lên hàng đầu, nam nhân kia liệu có thể cho Tần Thấm và Tàn Viên mấy phần tình cảm? Lý Thục Nguyệt cho rằng chưa chắc bằng tình cảm của Tần An cho chúng, tình thân mới là tin cậy nhất, nếu không có quan hệ máu mủ, hi vọng gì nam nhân đó sẽ yêu thương con người khác.
Lý Thục Nguyệt là cô gái rất truyền thống, có thói quen trong coi nam nhân là chỗ dựa, nhưng không đại biểu cô không có tâm tư, với gia sản, dung mạo và vóc dáng của cô, vô số nam nhân tìm đủ mọi cách tiếp cận. Ví như Trình Quang Minh, mỗi lần tới quán trà đều bỏ rất nhiều tiền xem cô biểu diễn trà nghệ, chỉ cần là nữ nhân, cho dù không vì tiền của hắn cũng sẽ bị thủ đoạn tán tính cùng sự kiên trì của hắn làm động lòng. Nhưng Lý Thục Nguyệt nếu không phải vì muốn để tang cho chồng, chưa biết sẽ thế nào, chỉ là bây giờ nghe nói hắn làm người theo đuổi mình vào bệnh viện, cô không dám tưởng tượng, loại nam nhân đó sẽ đối xử với Tần Thấm và Tần Viên ra sao.
Ai có thể nghĩ một nam nhân luôn hào sảng chu đáo, cuối cùng là người như vậy, chỉ một việc khiến cô mất quá nhiều lòng tin vào nam nhân khác, chỉ cần một phần nghìn khả năng làm tổn thương tới con mình, Lý Thục Nguyệt thà cả đời cô đơn tịch mịch.
Tần An đưa Tần Thấm tới nhà trẻ rồi đi xe bus về trấn Thanh Sơn, về tới nhà, không ngờ mẹ nói không tổ chức sinh nhật cho y nữa vẫn làm mỳ cho y, thêm vào hai quả trứng gà, ngụ ý sống lâu trăm tuổi.
Lý Cầm nhìn con trai ăn mỳ, xoa đầu nói:
- Một sờ lên đỉnh đầu, phúc vận chưa lên hết, hai sờ lên đỉnh đầu, tài vận chưa lên hết, ba sờ lên đỉnh đầu, khí vận chưa lên hết. Xong rồi, lại thêm một tuổi, bớt gây chuyện, chăm chỉ học, đừng làm mẹ con lo lắng.
- Mẹ, con học tập còn chưa đủ chăm chỉ à? Còn có để mẹ lo lắng à? Con gây ra chuyện gì chứ? Mẹ phủ nhận hết mọi nỗ lực của con, làm người ta thương tâm.
Tần An bất mãn lắm:
Lý Cầm không thèm để ý tới lý luận của con trai, đợi Tần An ăn xong thì thu bát đũa đuổi đi:
- Ăn xong thì tới chỗ ông nội đi, ông nội làm mỳ trường thọ cho con đấy, phải ăn cho hết.
Tần An tới trạch viện đợi ông nội làm mỳ, động tác ông nội ngày một chậm chạp, nhưng cố chấp không cho mình giúp, y đoán được ý tứ của ông, tuổi ông ngày càng cao sức khỏe đã đi xuống rõ ràng, chẳng thể làm được mấy việc cho con cháu nữa, cho nên chuyện làm mỳ không quá tốn sức này, ông nhất định tự làm cho cháu ăn.
Trong nụ cười mang đầy nếp nhăn cùng ánh mắt hiền từ của ông nội, Tần An dù bụng chưa đói vẫn ăn ngon lành hết sạch bát mỳ, còn uống hết cả nước canh, nhe răng cười với ông một cái thật tươi.
***
HẾT!
Thực ra từ lâu rồi mình đã có ý kết nối các truyện mình dịch với nhau, nếu bác nào theo dõi truyện mình dịch trước giờ thì nhận ra từ Quan Lộ Thương Đồ, Quan Thương, Cao Thủ Kiếm Tiền, Đại Niết Bàn đều có chung bối cảnh là khoảng những năm 1995 - 2000.
Cho tới Tâm Động mình mới tìm ra một cốt truyện phù hợp cũng như mình đủ khả năng để gắn kết các truyện này lại với nhau, tiếc là thời gian qua quá lâu, mọi người không nhớ tới những truyện kia nữa, nên không nhận ra chi tiết mình gài cắm vào nó như vài nhân vật đã xuất hiện kỳ thực là ở truyện khác.