Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 439: Món quà cả đời. (1)

Chương 439: Món quà cả đời. (1)



- Phù … phù …

Nằm ễnh bụng trên cái ghế dài ở tầng một quán Gà Rừng, Tần An vừa thở vừa xoa cái bụng căng tròn như trống, hai bát mỳ, nước canh và trứng gà bây giờ đang tìm cách ợ ngược lên.

Có lẽ là hơi ngốc, nhưng đôi khi người ngốc mới hưởng thụ được hạnh phúc mà người thông minh không có, đó là đạo lý mà Tần An nghĩ ra khi nằm xoa cái bụng căng tức, lòng rất hạnh phúc.

Một lúc sau Tôn Tôn tới, cô gái thu lại cái ô hoa, ánh nắng theo cô đi vào phòng, váy kẻ ca rô, sơ mi trắng cổ tròn có dây thắt lại thành nơ bườm, vẫn là cái đuôi ngựa quen thuộc, Tôn Tôn giống nữ chính trong manga trường học Nhật Bản, toàn thân đầy sức sống thanh xuân.

- Tần An, sinh nhật vui vẻ.

Tôn Tôn vừa treo ô lên bức tường bên cửa vừa nói:

Tần An nhổm người ngay dậy, hai mắt tỏa sáng:

- Tôn Tôn, mình nằm mơ cũng nghĩ tới bạn nói chuyện với mình như thế.

- Cậu đang nói cái gì vậy?

Tôn Tôn nhớ lại, hình như vừa rồi giọng mình hơi ngọt quá mức, cô chỉ vô tình học Diệp Trúc Lan thôi:

- Năm ngoái khi mới ngồi cùng bàn với bạn, mình nghĩ làm sao mới có thể trở thành bạn của cậu, thế là tốn bao tâm cơ, lấy lòng đủ cách, cuối cùng bạn cũng mỉm cười khi nói chuyện với mình rồi.

Tần An rất có cảm giác thành tựu:

- Cái gì, rõ ràng là cậu tìm đủ mọi cách làm khó mình, làm mình đau đầu, nhìn thấy cậu là ghét rồi. Chẳng biết thế nào mình trộn lẫn với cậu và Diệp Tử, hư đi không ít, sau này phải giữ mình mới được.

Tôn Tôn cười êm dịu, nhớ lại tháng chín năm ngoái khi Tần An được thầy Tần đưa tới ngồi cùng bàn với mình, nếu như lúc đó ai nói bọn họ sẽ trở thành bạn, thậm chí rất thân mật, cô nghĩ người đó đầu óc có vấn đề:

" Bạn sẽ tìm được một người bạn đặc biệt, người đó chỉ là một phận trong cuộc sống của bạn, nhưng có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời bạn." Đó là đoạn Tôn Tôn nhớ nhất trong bài thơ tiếng Anh kia, nếu không gặp Tần An cô không bao giờ nghĩ mình sẽ có một người bạn thân là con trai, cho người đó mượn bài tập để chép, nói dối người lớn, chịu đựng những lời nói hoàn toàn không biết giới hạn là gì, Tần An là đại diện mọi thứ về một đứa con trai mà cô luôn ghét lại khiến cuộc sống của cô trở nên sinh động đầy màu sắc, làm trái tim cô đập loạn nhịp, cũng khiến cô nhiều lần trằn trọc không ngủ được...

- Muốn tự giữ mình đã muộn rồi, bạn đã bị mình và Diệp Tử triệt để cải tạo, hãy chấp nhận sự thực đi, cô lớp trưởng ưu tú nghiêm khắc, cô gái ngoan ngoãn đã đọa lạc thành học sinh bất lương rồi...

Tần An chưa nói hết đã bị nhét một cái bánh rán vào mồm:

- Không thèm để ý tới cậu nữa, mình tới để chúc mừng sinh nhật cậu, không phải để nghe cậu nói năng linh tinh, mình đi đây.

Tôn Tôn làm ra vẻ chuẩn bị đi:

- Đừng đừng, Diệp Tử chưa tới, bạn lại đi mất, sinh nhật mình vốn đã thảm lắm rồi.

Tần An biết Tôn Tôn chỉ giả vờ, nhưng mình không nói mấy câu dễ nghe là vờ thành thật:

- Bạn xem sinh nhật mọi người đều có bạn bè chúc mừng, mình năm nào cũng lủi thủi một mình, thật tội nghiệp.

- Tha cho cậu đấy.

Tôn Tôn quay lại, mép váy xoay một vòng, chỉ là loại váy này mép gấp nếp rất nặng, không bị tung lên, làm Tần An chẳng thể nhìn thấy thêm được gì:

- Quà sinh nhật của mình đâu?

Tần An thấy Tôn Tôn chỉ cầm một cái túi nhỏ, bên trong có mấy cái bánh rán, ngoài ra không có thêm gì hết:

- Mình không chuẩn bị.

- Vì sao?

Tần An tò mò:

- Cậu không thất vọng chút nào à?

Tôn Tôn thấy Tần An chẳng hề thất vọng như căn bản không mong đợi mình tặng quà, làm cô có chút giận:

- Thì mình đang hỏi bạn vì sao đấy thôi, mình có phải trẻ lên ba không có quà là khóc quấy đâu, chẳng lẽ mình phải nghĩ, ôi, bạn ấy không tặng quà cho mình, có phải là không coi mình là bạn không?

Tần An nói hết sức hiển nhiên:

- Mình mà lại thiếu tự tin như vậy sao, mình là người bạn quan trọng nhất của bạn, điều đó không cần hoài nghi, mình không cần suy nghĩ linh tinh.

Cái đồ cuồng vọng tự đại, cũng chỉ cậu ta mới dám nói thế, nhưng Tôn Tôn nghĩ đi nghĩ lại cũng không có cách nào phủ nhận vị trí "người bạn quan trọng nhất" này, ai bảo cô vốn ít bạn, tên này lại mang tới cho mình cảm xúc đặc biệt như thế?

- Tần An, sau này mình cũng không tặng quà sinh nhật cho cậu, nhưng mình sẽ luôn là bạn tốt của cậu, mình, Diệp Tử và cậu sẽ mãi mãi là bạn tốt của nhau.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch