Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 440: Món quà cả đời. (2)

Chương 440: Món quà cả đời. (2)
Mình là người bạn không biết tặng quà sinh nhật, cậu nên chấp nhận điều đó.

Tôn Tôn thẳng thắn thừa nhận, cô cũng nghĩ nên xem tặng quà gì cho Tần An, nếu bạn bè bình thường ở lớp, một cuốn sổ, một tấm thiếp là đủ, nhưng tặng cho Tần An như thế lại quá qua loa, còn chẳng đưa cậu ấy ít tiền tự chọn món quá yêu thích, mà Tần An chẳng thiếu tiền tiêu vặt, không tặng là tốt nhất, nói ra thấy thoải mái hẳn:

- Hôm nay mình tới đây là muốn xem Diệp Tử tặng bạn cái gì mà cứ thần thần bí bí, làm mình rất tò mò, có việc phải đi đây.

Nghĩ chút lại bổ xung.

- Ừm, đợi khi nào mình biết cậu thích cái gì nhất thì mình sẽ tặng.

Cho dù tặng quà hay không không phải là tiêu chuẩn đánh giá bạn bè tốt hay không, nhưng rất ít bạn thân lại không tặng quà sinh nhật.

Tôn Tôn luôn là cô gái đặc biệt nhất, sinh nhật của Tần An sẽ có rất nhiều quà, của người thân, của bạn bè, của Diệp Tử, của chị An Thủy, của Lý Tâm Lam, của Tần Manh, của hai tên đồng bọn Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên, còn có cô giáo Liêu và món quà của cả người y chẳng quen biết.

Chỉ cô ấy là không chuẩn bị quà sinh nhật, nhưng với Tần An thì Tôn Tôn đã tặng quà cho mình rồi, đó là một người bạn tốt, cả đời.

Tôn Tôn thích mình, Tần An nhận ra điều đó, tin chắc như thế, nhưng đừng mong cô giống Diệp Trúc Lan sẽ coi y là số một, là ưu tiên hàng đầu, sẽ ngày đêm nhớ nhung y, thỏ thẻ làm nũng với y. Còn Tần An, tình cảm của y với Tôn Tôn có lẽ từ lâu rồi luôn là thế, nửa bạn, nửa người yêu? Không rõ nữa, y chỉ biết một cô gái vĩnh viễn không tặng quà sinh nhật, sẽ khiến trong ngày sinh nhật, người Tần An nhớ nhất mãi là cô.

Nhìn theo bóng dáng Tôn Tôn khuất dần cuối đường, Tần An lại nằm ngửa mặt nhìn trần nhà tới thất thần, đầu óc suy nghĩ miên man bất tri bất giác trời đã xẩm tối mới thở dài xuống giường vào bếp, khi hương thơm ngào ngạt từ bếp truyền ra, Tần An nhìn thấy Diệp Trúc Lan nhún nhảy đi theo con đường nhỏ tới quàn Gà Rừng.

- Sao bây giờ mới tới.

Tần An lau mặt, bếp của quán Gà Rừng không lắp điều hòa nhiệt độ, dù có gió mát bên ngoài thổi vào, có cả quạt, y vẫn chết ngốt:

- Buổi chiều mình tới, nhưng bạn đang ngủ, mình không đánh thức.

Diệp Trúc Lan lấy ly do nghe chẳng thật tí nào:

Tần An cũng không truy hỏi:

- Sao Tôn Tôn chưa tới, đã hẹn cùng ăn cơm mà, mình làm nhiều món ăn ngon lắm.

- Tôn Tôn nói không tặng quà sinh nhật cho bạn, xẩu hổ không tới.

Diệp Trúc Lan hoang mang:

- Vì sao Tôn Tôn không tặng quà cho bạn, thật lạ, có phải là lại chọc giận bạn ấy rồi không?

- Bạn ấy không tặng quà cho mình, mình mới là người giận chứ.

- Có gì mà giận, bạn không phải trẻ con nữa, Tôn Tôn thế nào cũng có nguyên nhân, lại chẳng phải là không coi bạn là bạn nữa. Thôi được rồi, ăn cơm thôi...

Ăn tối xong Diệp Trúc Lan hoang đường một lần giúp Tần An rửa bát, còn thúc giục y đi tắm.

Tần An nhận ra Diệp Trúc Lan tắm rồi mới tới, vào phòng tắm dù nước lạnh xả từ đầu tới chân vẫn thấy toàn thân nóng nực, lòng kích động, quà sinh nhật của Diệp Trúc Lan chẳng lẽ lại là...

Nghĩ tới đó thôi là không còn kiên nhẫn mà tắm rửa gì nữa rồi, vội vàng lau tóc, quấn khăn tắm chạy lên phòng ngủ trên tầng, tới nơi thấy Diệp Trúc Lan đã thay váy ngủ rồi, nuốt nước bọt ực một cái.

- Tần An, có phải bạn luôn muốn sờ thỏ nhỏ của mình không?

Diệp Trúc Lan hai tay dấu sau lưng, mở to đôi mắt trong sáng thẹn thẹn thò thò vô cùng khả ái:

Tần An gật đầu cái rụp, nhanh chưa từng có.

Diệp Trúc Lan nén cười lấy từ sau lưng ra một cái lồng, bên trông nhốt một con thỏ nhỏ, là thỏ thật, nó còn đang gặm một cái lá.

Nhìn cái mặt Tần An thộn ra như thằng ngốc, Diệp Trúc Lan cực kỳ đắc ý:

- Đây chính là quà sinh nhật mình tặng bạn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch