Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 441: Tần An thật đáng thương. (1)

Chương 441: Tần An thật đáng thương. (1)



Bị nha đầu này chơi xỏ rồi, Tần An máy móc đưa tay ra nhận cái lồng, con thỏ chết tiệt đó rõ béo tốt, không biết nuôi bao lâu rồi, chỉ muốn đem quay.

Bộ dạng của Tần An vô cùng tức cười, Diệp Trúc Lan dùng hai tay bịt miệng, bờ vai vẫn rung lên từng chập:

- Cho bạn sờ đó, sờ đi, sau này bạn có thể sờ hàng ngày rồi, nhưng không được cho nó uống canh dinh dưỡng nhé, thỏ không uống canh được đâu, hi hi hi.

- Lại còn dám trêu mình như thế, bạn có biết hậu quả không?

Tần An đặt cái lồng sang bên, nhìn Diệp Trúc Lan gằn giọng nói từng chữ, chầm chậm bước tới:

- Đợi, đợi đã...

Diệp Trúc Lan cười khanh khách né tranh:

- Còn muốn giở trò à? Thỏ con, hôm nay mày đừng hòng chạy thoát.

- Thỏ không bảo là sẽ chạy, bạn quay người đi, nhắm mắt lại.

Diệp Trúc Lan cuống quít nhảy lên giường, dùng giọng mũi khiến người ta bủn rủn thỏ thẻ:

Tần An bị vẻ quyến rũ của cô bé làm chao đảo, biết lần này Diệp Trúc Lan nhất định không làm mình thất vọng, nhắm mắt quay đầu đi, lát sau nghe thấy tiếng cởi áo xột xoạt làm tim đập gia tốc...

- Xong rồi, bạn...

Chưa đợi Diệp Trúc Lan nói hết "bạn..." làm sao, Tần An đã hết đợi nồi quay lại rồi, chỉ thấy trong ánh sáng mở ảo ánh chiều tà, cô bé quấn chăn, thân trên chỉ mặc duy nhất cái yếm mình tặng, lộ ra bờ vai thanh thanh mảnh, thân thể thiếu nữ mới phát dục thấp thoáng đường nét mềm mại thanh tú, muốn cong có cong, muốn tròn có tròn, muốn vun cao cao có vun cao.

Làm Tần An cảm thấy khó thở là Diệp Trúc Lan suốt thời gian qua thần thần bí bí không ngờ là học may vá, đen phần phía sau của cái yếm sửa thành dải lụa rộng bằng ba ngón tay, sợi dây buộc phất phơ dụ dỗ người ta kéo phăng ra...

Bóng đêm mới lờ mờ, ánh nắng cuối ngày vẫn con đang lay động trên đỉnh núi, mấy cánh trúc đào lay động theo từng cơn gió chiều, đập khẽ lên cửa sổ.

Tần An ôm tiểu yêu tinh vào trong lòng, ngón tay lướt nhẹ tấm lưng trần trơn mượt như lụa mỏng, không vội vàng mở món quà ra, cúi đầu xuống, hôn lên cổ cô, rồi dần dần bốn cánh môi tự nhiên tìm tới nhau, nụ hôn thiếu nữ luôn mang mùi thơm thuần tịnh, như cánh hoa mới nở, y như con ong mật chăm chỉ say sưa mút lấy mật ngọt.

Diệp Trúc Lan mắt nhắp lại, cánh mũi phập phồng, gò má mịn màng nhuốm sắc hồng đào, ngây ngất trong nụ hôn ướt át, thậm chí không hề biết Tần An từ lúc nào đã cởi cái nơ bướm, bàn tay nóng rực xoa nắn bầu ngực non tơ xinh xắn.

Thỏ con thực sự lớn rồi, chạm vào mềm như nước, nhưng đầy lòng bàn tay, Tần An cúi đầu nhìn con thỏ, như cái búp măng, bên trên tô điểm nụ hồng nho nhỏ xinh tươi, không tròn căng như của nữ nhân thành thục, vẫn làm y kinh tâm động phách.

Tần An nhìn thế nào cũng không thấy đủ, sờ thế nào cũng không đủ, hôn thế nào cũng không thấy đủ.

Được đôi tay Tần An nhiệt tình chăm sóc xoa nắn, Diệp Trúc Lan vô thức vô thức phát ra tiếng rên kéo dài, khác với trước kia chỉ là thở gấp và làm nũng, lần này thực sự là tiếng rên mang theo khao khát dục vọng. Không biết vì sao cho Tần An chơi đùa thỏ con, người thoải mái nhất lại là mình, sớm biết vậy nên cho cậu ấy chơi từ lâu mới đúng, Diệp Trúc Lan tham lam nghĩ, người run lên từng chập, cảm giác dễ chịu vượt xa trước kia, tay ôm chặt lấy đầu Tần An...

Rất lâu sau Diệp Trúc Lan người nhũn như bún mới buông Tần An ra, cái yếm đẹp đẽ lỏng lẻo còn một nửa bám hờ trên người, khoanh tay trước ngực che đi thỏ con, hai mắt như có nước hỏi:

- Thích quà sinh nhật của mình không?

- Thích cực, giống như thích bạn vậy.

- Không được, phải thích mình hơn một chút, không cho thích thỏ con nhất.

Diệp Trúc Lan không chịu, vung tay đấm Tần An:

Câu nói ngây thơ ấy làm Tần An dâng lên cảm giác tội lỗi, Diệp Trúc Lan còn quá nhỏ, chỉ là tích tắc thôi, ôm lấy cô, tay khẽ vuốt be bờ mông vênh vểnh:

- Tối nay cho mình chơi với thỏ con cả tối được không?

- Không được, lát nữa Tôn Tôn tới mà.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch