Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 443: Lại một lần nữa. (1)

Chương 443: Lại một lần nữa. (1)



Diệp Trúc Lan ở bên vờ vịt chơi với con thỏ vừa thấp thỏm nhìn Tôn Tôn sắc mặt rất lạ, chẳng nhẽ mình nói gì sai à?

Một lúc sau Tần An vờ vịt từ phòng tắm đi ra, thay quần áo vào phòng ngủ, làm bộ giờ mới biết:

- Tôn Tôn, sao giờ mới tới, mình làm thức ăn rất ngon, đáng tiếc, bị Diệp Tử ăn hết rồi.

- Ừ, mình giúp mẹ vài việc nên tới muộn, lần sau vậy làm cho mình ăn.

Tôn Tôn nhìn dáng vẻ Tần An trông chẳng giống gì người đang đón sinh nhật tuổi mới, còn không phải sao, hai người bạn thân nhất một không tặng quà, một tặng cho món quà chẳng ra sao:

- Được, đợi con thỏ lớn lên, chúng ta đem nó đi quay, làm bữa ngon lành.

Tần An xách cái lồng lên, nghiến răng dọa con thỏ:

- Cậu dám à?

Diệp Trúc Lan giơ nắm đấm lên, cho dù con thở chỉ là cái cớ trêu Tần An, nhưng nó vô cùng đáng yêu, sao có thể đem quay chứ, lập tức dứ dứ nắm đấm nhỏ uy hiếp:

- Mình không dám, không dám, mỗi ngày cho nó ăn, vuốt ve nó, hôn nó, thế được chưa?

Tần An nháy mắt:

Diệp Trúc Lan đỏ mặt, cướp lại lồng thỏ đem đặt lên bàn, chủ đề này làm cô rất chột dạ, lảng đi:

- Phải rồi, còn chuyện lên thành phố, hai bạn thế nào?

- Như mình kể rồi đấy, mình sẽ và chị dâu ở cùng nhau, vài ngày nữa chị dâu mình lên thành phố kiếm nhà, chắc khoảng giữa chính phủ thành phố và Nhất Trung, xem giao thông thế nào rồi sẽ quyết định. Chị dâu mình và chị Tề muốn mở quán trà bên cạnh chính phủ thành phố, nhà gần một chút tốt hơn.

Tần An ngồi xuống giường giọng có chút trông đợi:

Diệp Trúc Lan mặt mày rầu rĩ:

- Mẹ mình nói mình nhất định phải rèn luyện, mình kể chuyện KTX Nhị Trung cho mẹ mình, mẹ mình còn chuyên môn đi hỏi thăm tình hình ở Nhất Trung, nói không tệ như thế, mười hai người một phòng, phòng không nhỏ, có tủ quần áo riêng.

- Mình thì sẽ ở KTX trước một thời gian.

Tôn Tôn bình thản hơn nhiều:

- Cha mình muốn xử lý chuyện làm ăn ở nơi này xong mới chuyển lên thành phố, không phải chuyện ngày một ngày hai, đợi khi mẹ mình lên thành phố thì mình rời KTX ở cùng mẹ mình.

- Á, nói như thế là chỉ có mình ở KTX à, mình không muốn, vì sao mình nỗ lực vào Nhất Trung làm gì chứ, nếu học ở Nhị Trung thì được ở nhà rồi.

Diệp Trúc Lan ôm đầu đau khổ:

- Lên cao trung rồi áp lực học tập sẽ rất lớn, bạn không thể suốt ngày nghĩ tới chơi được, mình nghe kể lên đại học còn khó khăn hơn, lúc đó bạn sẽ hoài niệm cuộc sống cao trung đấy, nếu bạn không có chút chuẩn bị nào hết, vẫn sống thoải mái như thế, đến khi kết thúc cao trung vào đại học, bạn sẽ không thích ứng được thay đổi đột ngột như vậy đâu...

Tôn Tôn phân tích:

- Mình không biết, Tần An, mau giúp mình nghĩ cách đi.

Diệp Trúc Lan không khác gì Tần Thấm lên cơn giận dỗi, lý do gì cô cũng không nghe, Tần An và Tôn Tôn đều ở ngoài, một mình cô sống KTX sao chịu nổi:

- Được rồi, mình nghĩ cách, đợi tới trường đã xem tình hình như thế nào rồi tính, bây giờ muộn rồi, mình về đây.

Tần An không định làm theo kế hoạch của Diệp Trúc Lan, quá nguy hiểm, huống hồ ngày tháng còn dài, không phải vội nhất thời:

- Để mình tiễn bạn.

Tôn Tôn ép mép váy đứng dậy:

Tần An nhìn cô lấy làm lạ, trước kia Tần An đến tối phải về nhà cũng có bao giờ được ai tiễn đâu.

- Hôm nay sinh nhật cậu mà, cậu là nhất, tiễn chân một chút cũng nên làm.

Diệp Trúc Lan còn đang nghĩ cách phi tang cái yếm dấu dưới chăn, hơn nữa hôm nay Tôn Tôn không tặng quà, để bạn ấy đi tiễn là được.

Đứng ở cửa quán ăn, thị trấn nhỏ tĩnh mịch dưới trời đêm, không có mấy ánh đèn.

Tần An quay sang đang định nói lời tạm biệt thì hai cánh môi ươn ướt áp tới, sững sờ mở to mắt nhìn khuôn mặt xinh đẹp gần trong gang tấc với vẻ không dám tin.

- Chúc mừng sinh nhật, đừng nghĩ linh tinh, không phải mình thích cậu đâu.

Tôn Tôn ánh mắt mê ly nhìn Tần An, nói một câu ôn nhu nhất mà y từng được nghe rồi quay ngoắt người chạy vào nhà đóng sầm cửa lại:

Tiếng cửa sập xuống làm Tần An giật mình hoàn hồn, lại nữa, lại một lần nữa, đây là lần thứ ba rồi, Tần An muốn đập cửa đòi Tôn Tôn phải ra trả lời cho ra ngô ra khoai, tay giơ lên rồi cuối cùng bất lực thả xuống, sờ môi mỉm cười lắc đầu rời đi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch