Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 444: Lại một lần nữa. (2)

Chương 444: Lại một lần nữa. (2)




Sau sinh nhật Tần An, kỳ nghỉ hè coi như cũng kết thúc, Lý Cầm ngày càng đứng ngồi không yên, bắt đầu chuẩn bị hành trang cho con trai, tránh tới lúc lên đường rồi mới quên nọ quên kia không kịp nữa.

Tần Hoài thời gian này cũng ở nhà, thấy vợ gấp khăn mặt, bàn chải, cả chậu rửa ráy cũng chuẩn bị nốt, không chịu nổi nữa:

- Em làm thế chỉ rắc rối thêm, con nó lên thành phố mua cũng được.

- Em chuẩn bị cho con trước không được à? Lên thành phố phải đi mua mới là rắc rối, nó làm sao biết phải đi đâu mua... Giống như anh, anh biết sự khác biệt giữa khăn tắm và khăn rửa mặt không?

Lý Cầm trừng mắt lên với chồng:

- Anh đã không giúp gì được thì ngồi yên đấy, đừng nói chuyện với em, nói là em lại quên hết bây giờ.

Tần An cũng thấy không cần thiết mang theo những thứ này, nhưng vẫn nhe răng cười nhìn mẹ bận rộn, thích được cảm giác được mẹ chăm lo cho mình, cho dù trời đang nóng, mẹ đã dặn nhiều lần chăn ấm cất dưới va ly, khi nào lạnh lấy ra đắp, nghe cũng không thấy phiền.

Tần Hoài nhìn hai mẹ con mà nhíu mày liên tục, thấy đáng lẽ cho Tần An vào KTX sống mới đúng, được chiều thế này không hư mới lạ, mấy lần định nói lại thôi, giờ nói linh tinh, vợ mình dám dọn luôn hành lý lên thành phố ở lắm.

- Phải rồi, còn phải mang theo tương ớt, tương ớt nhà mình thường ăn đều do nhà bác cả con phơi, ăn mới ngon chứ thứ ở siêu thị bán chẳng ra cái gì. Con thích ăn cay, bảo chị dâu con sáng nấu mỳ thì chưng tương ơn trước, sau đó xào thịt cho vào, vậy mới thơm.

Lý Cầm lấy một cái hũ múc đầy tương ớt đỏ rực vào đó, dặn:

- Ăn hết rồi thì bảo với mẹ, mẹ mang lên cho.

- Ăn hết con sẽ về nhà lấy.

Làm người ta ấm lòng nhất luôn là tình yêu thương của mẹ, một nữ nhân khi làm mẹ, dù bao nhiêu tuổi, khi quan tâm tới con cái đều sẽ giống nhau, lấn cấn mãi ở chuyện vụn vặt, còn chuyện lớn thì chẳng coi là chuyện gì to tát, chỉ sợ con mình có chút không thoải mái, có chút không vui.

- Nhị Trung một tháng mới cho nghỉ phép hai ngày, năm thứ nhất đã vậy, liệu Nhất Trung thành phố có thế không?

Tuy con trai hay chạy đi đây đi đó chơi, mấy ngày chẳng thèm vác mặt về nhà, nhưng so với đi học xa thì cảm giác hoàn toàn khác, vì con trai dù hay đi chơi thì cũng sẽ về nhà, còn đi học ba năm chỉ có thể thi thoảng mới về nhà thôi.

- Chắc cũng không khác gì nhau đâu ạ, chỉ có thể nghiêm hơn thôi.

Tần An nghĩ như thế, năm 1996 giáo dục thi cử vẫn phong quang vô cùng, phương pháp dạy học kiểu nhồi vịt vẫn là xu thế chính, tới năm 2000 thì quốc gia mới phát ra (Thông báo khẩn cấp liên quan tới giảm nhẹ gánh nặng học tập cho học sinh), nhưng gánh nặng bài vở của học sinh cao trung chẳng giảm đi chút nào, dù sao thi đại học là một chuyện lớn với gia đình, bản thân học sinh không dám tự giám gánh nặng, giáo viên không dám, gia đình cũng không dám, nhà trường vì đạt được các loại chỉ tiêu cũng không dám.

Trong ấn tượng của Tần An thì ngay từ năm thứ nhất chỉ có quốc khách cho nghỉ ba ngày, còn các kỳ nghỉ cuối tuần hoàn toàn bị ngó lơ khiến học sinh sơ trung như y vốn quen mỗi tuần nghỉ hai ngày mãi mới thich ứng được.

- Con còn đỡ, tan học xong là có thể rời trường, chứ bọn trẻ con học nội trú, chẳng phải bị nhốt trong trường cả tháng? Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều ở trong KTX phải không? Nếu có thời gian hoặc nghỉ phép thì dẫn chúng tới chỗ chị dâu con chơi, để chị dâu con làm cho vài món ăn ngon, cơm trong trường dinh dưỡng kém lắm.

Lý Cầm lắc đầu, không hiểu Khuông Vịnh Mai nghĩ cái gì nữa, lớn hơn một hai tuổi đã đành, Tần An và Diệp Trúc Lan giống nhau, đi học sớm cho nên ít hơn bạn học một tới hai tuổi, muốn rèn luyện vẫn quá sớm, nhưng lại không có lập trường để lên tiếng, con người ta, đâu tới lượt người ngoài nói ra nói vào:

- Vâng ạ.

Tân An gật đâu chắc chắn, còn phải trăm phương ngàn kế thực hiện cho được.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch