Chương 446: Tiền xây dựng. (2) Nói thế nào nhỉ, ưu nhã, hiền thục, yên tĩnh giống xuất thân từ đại viện danh gia vậy.
Ông ta không vì Tần Thấm hộ khẩu nông thôn mà từ chối, thế không phải ngốc à, coi thường đám nhà quê chứ ai đi coi thường tiền, trường công muốn cải thiện phúc lợi dựa vào tiền xây dựng cả, vừa lật xem hộ khẩu vừa tươi cười:
- Ái chà, vùng ngoài tới trường chúng tôi học thì phải đóng tiền xây dựng đấy.
- Không biết tiền xây dựng bao nhiêu ạ?
Lý Thục Nguyệt hỏi, sau khi bán mỏ, trong nhà rất dư dả, cô làm việc ở quán trà thu nhập lại cao, nếu giải quyết được bằng tiền thì tốt rồi.
- Cái này à... Ừm, để tôi xem... mười nghìn.
Cát Thắng nhìn cách ăn mặc của Lý Thục Nguyệt không giống người thiếu tiền, thời buổi này nông thôn nhiều nhà giàu xổi, kiếm tiền còn nhiều hơn dân thành phố, ông ta gặp nhiều người như thế rồi, cuộc sống khấm khá lên liền đưa con tới thành phố để được giáo dục tốt hơn.
Tiền xây dựng không có tiêu chuẩn cố định, nhưng tới 10.000 vẫn khiến Lý Thục Nguyệt phải giật mình, bây là mức lương trung bình mới là 500, thế có khác gì gần hai năm tiền lương chứ.
- Thầy Cát, thế này có nhiều quá không, Nhất Trung thành phố chỉ ba nghìn.
Tần An báo danh vào Nhất Trung cũng phải đóng tiền xây dựng, tuy y và Tôn Tôn do thành tích cao, không những được miễn tiền xây dựng còn có học bổng, nhưng cao trung cũng đâu phải đóng nhiều tiền như thế, mới tiểu học thôi mà:
- Chúng tôi và Nhất Trung khác nhau, bọn họ là trường trọng điểm tỉnh, có kinh phí hỗ trợ cao, thêm vào tuyển sinh vùng ngoài cũng chọn học sinh thành tích ưu tú nhất, nên tiền xây dựng ít. Chúng tôi chẳng được lựa chọn, dù thiên tài hay ngu ngốc thì đều nhận, cho nên phí xây dựng phải cao, các vị thấy rồi đấy, nguồn lực trường học hữu hạn mà, chỉ biết dựa vào phí xây dựng nâng cấp cải tạo môi trường ăn học cho các em thôi.
Cát Thắng nói cũng là sự thực, dù số tiền này cao hơn so với học sinh bình thường quá nhiều, nhưng ông ta thấy đáng, người thành phố còn không vào được, cô là người vùng ngoài, thu thêm là đúng rồi:
"Bất kể thiên tài hay ngu ngốc?" Làm gì có lãnh đạo trường học nào đi nói câu này? Tần An cho dù trong lòng tức giận song Tần Thấm phải đi học ở đây, đành nhịn, hỏi:
- Nói vậy nếu có hộ khẩu thành phố sẽ giảm chi phí?
- Đúng rồi.
Cát Thắng gật đầu:
- Chị dâu, bao giờ hộ khẩu mới làm xong?
Đã mua nhà ở thành phố Lâu Tinh, Lý Thục Nguyệt tất nhiên có thể chuyển hộ khẩu lên thành phố, Tần An trước kia không nghĩ tới cần nó nên không hỏi:
- Thời gian qua chị và chị Tề bận thế, thời gian đâu đi làm?
Lý Thục Nguyệt lắc đầu:
- Hộ khẩu gì thế?
Cát Thắng hỏi vội, đây là vấn đề liên quan tới tiền xây dựng:
- Chúng tôi mua nhà trên thành phố, hộ khẩu sẽ chuyển tới trong nay mai thôi.
Lý Thục Nguyệt trả lời:
Mỹ nhân thì chỉ ngắm no mắt được thôi, tiền mới no bụng, Cát Thắng nghe thế uể oải dựa vào lưng ghế:
- Vậy đợi làm xong hộ khẩu hãy tới báo danh.
- Hộ khẩu không biết khi nào mới làm xong, bây giờ không báo danh, chẳng phải ảnh hưởng tới học tập sao?
Tần An không biết làm hộ khẩu mất bao nhiêu lâu, nhưng mà y thì không có mấy lòng tin vào hiệu suất làm việc của cơ cấu chính phủ, nói không chừng chị dâu còn phải chạy về trấn Thanh Sơn lo giấy nọ giấy kia, y cũng chưa bao giờ làm việc này, không có kinh nghiệm.
- Cô bé này hơi nhỏ một chút, quốc gia quy định trẻ sáu tuổi mới được vào tiểu học, thôi, về nhà chơi thêm một hai năm đi.
Cát Thắng không muốn tốn thời gian nữa, hạn ngạch tuyển sinh hữu hạn, ông ta muốn để giành cho những người đóng tiền xây dựng:
Vừa rồi ông ta không nói tới Tần Thấm chưa đủ tuổi, bây giờ nghe thấy mình có hộ khẩu không cần đóng tiền xây dựng liền thành lý do rồi.