Tiền xây dựng là khoàn thu ngoài, không thể nói là vi phạm quy chế, nhưng nếu muốn truy cứu cũng không phải không thể, nhưng khi đó không khác gì thành kẻ thù toàn bộ giáo viên rồi, làm giáo viên phúc lợi không cao, chỉ trông vào chút phụ phí này cải thiện thêm ít trà nước trong trường.
Tình hình trong nước là như thế, mặc dù Dương Thanh vợ Tằng Nhất Minh chủ nhiệm giáo ủy thành phố, nhưng Tần An chẳng thể hơi chút là gọi điện thoại nhờ cậy quan hệ áp chế người ta được, nếu không tạo ấn tượng xấu, người ta cũng không cần công khai gây khó dễ, chỉ cần Cát Thắng tỏ thái độ với Tần Thấm xem, giáo viên ở dưới lại còn không nhìn mặt lãnh đạo mà làm việc? Tần Thấm học tập không thuận lợi.
Không còn cách nào khác Lý Thục Nguyệt đành chấp nhận, cô không mang theo nhiều tiền như vậy bên người, hẹn lần khác mang tiền đến, Cát Thắng lại thay đổi thái độ, nói nhất định để hạn ngạch cho Tần Thấm.
Hai chị em tâm trạng không tốt rời trường, đến chiều Tần An mới đi làm thủ tục báo danh, mấy ngày qua y và Tần Thấm đi chơi khắp thành phố, sớm đã quen với cái cổng trưởng đặc sắc của Nhất Trung, một cái cột bê tông cốt thép lớn sơn thành màu xanh lục, đỉnh cột có cái lá lớn nằm nang, cả cánh cổng nhìn giống như cái cành cây, làm ra cái cổng tường như thế thì tất nhiên có ngụ ý trong đó.
Nhất Trung tuy thành lập trường khá muộn, năm 1979 mới lập trường, chẳng thể so với Nhất Trung huyện Phong Dụ có trăm năm lịch sử, càng không bì được với Nhị Trung từng là cứ điểm bí mật của cách mạng, nhưng bây giờ bất kể là danh tiếng hay chất lượng đều đứng đầu thành phố.
Nhất Trung thành phố sớm muộn gì cũng thành đối thủ của Giáo dục Tiểu Tần, Tần An thấy cha mình sẽ không thỏa mãn giới hạn ở huyện nhỏ, rồi sẽ cùng Nhất Trung tranh đoạt nguồn học sinh ưu tú. Tần An lúc này vào Nhất Trung coi như là thâm nhập tìm hiểu đối thủ.
Mặc dù thời gian báo danh hai ngày mùng một và mùng hai, nhưng khi Tần An tới trường thì đại bộ phận học sinh đã báo danh xong, học sinh bản địa đợi tới mùng ba chính thức khai giảng, học sinh nội trú hoặc là ở trong phòng KTX khóc thầm, hoặc là cùng người nhà tới thành phố chơi, Tần An trơ trọi giữa sân trường bao la, mất một lúc mới tìm được người để hỏi chỗ báo danh.
Đi tới trước bảng thông báo, dò tên mình trên tờ giấy đỏ, xem lớp của mình, song tìm mãi không thấy tên Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan, năm nay Nhất Trung tuyển sinh hơn mười lớp, muốn tìm được tên các cô không dễ.
Tuyệt đại đa số học sinh vào Nhất Trung là có thành tích ưu tú rồi, thế nên không cần tổ chức lớp thí điểm tập trung học sinh ưu tú vào một lớp như Nhị Trung, tùy tiện xem thành tích của một học sinh cũng thấy người đó dư sức thành học sinh hàng top của lớp thí điểm Nhị Trung, chênh lệch hai bên vẫn còn xa vời vợi.
- Người anh em, nhìn điểm số của người ta nên bị đả kích hả?
Một nam sinh đi khá cao lớn, tóc ba phân, da rám nắng khỏe khoắn đi tới thấy Tần An lắc đầu thở dài thì bắt chuyện:
- Cậu cũng lớp 156 à?
- Ừ, tôi vừa mới tìm thấy tên của mình.
- Tôi là Chu Hướng Phong, hai chúng ta là bạn cùng lớp rồi.
Chu Hướng Phong cũng lắc đầu thở dài:
- Xui thật, cậu xem, lớp mình biến thái quá mức, toàn khu có năm trạng nguyên điểm tuyệt đối vậy mà hai người vào lớp mình, thế này không phải cố ý đả kích người khác à? Mấy thằng yêu quái biến thái đó thường ngày gặp một cũng khó, giờ hay rồi mỗi ngày đều thấy, sống sao đây?
Tần An lén đưa mắt tìm cái tên Chu Hướng Phong, thấy rồi, top 10 từ dưới lên, cười hăng hắc:
- Có gì đâu mà đả kích, cậu biết lớp thiếu niên của đại học khoa học kỹ thuật không? Sinh viên 11 tuổi, nghe khiếp người đấy, rốt cuộc được mấy người thành tài? Rất nhiều người chẳng có gì đặc biệt, cuối cùng lại thành công. Hai trạng nguyên này, người khác nghĩ họ lợi hại, nói cho cậu biết, chỉ một người trong đó chắc chắn lợi hại thôi, người kia thì chưa chắc. Vả lại cao trung hoàn toàn khác với sơ trung, không phải ôm sách học thuộc lòng là được điểm cao nữa rồi, ai cũng có cơ hội.
- Cậu nói không sai, tôi tự tin hơn một chút rồi.
Chu Hướng Phong chợt nhớ ra:
- Mà vì sao cậu nói một trong đó lợi hại, cậu quen người đó à?
- Xin chào, tôi là Tần An, chính là người chắc chắn lợi hại mà tôi vừa mới nói.
Tần An chỉ tên mình xếp đầu tiên trên bàng danh sách, y được xếp trên chẳng qua là do tên theo bính âm xếp trước thôi, người sau y tên là Đường Mị, một cô gái, thú vị đấy:
Chu Hướng Phong ngớ ra một lúc rồi cười phá lên, vỗ vai Tần An liên tục: