Tôn Tôn trừng đe dọa, vậy mà cô ngốc Diệp Trúc Lan chẳng nhận ra lời ái muội của Tần An cố ý kéo cả mình vào.
Ba người đi qua một ngọn đồi đất, chỉ thấy những cây ngô đồng cao lớn che hết ánh mặt trời, những khu phòng học thấp thoảng lọt thỏm giữa hàng cây xanh, con đường trước mắt sâu hun hút, quan sát phương hướng một lúc chẳng nhận ra đâu vào đâu, quyết định cứ đi tiếp rồi hỏi đường sau.
- Con trai mình không biết chứ mình thấy nữ sinh cao trung thật lớn gan, có bạn mang theo rất nhiều tiểu thuyết ngon tình của Quỳnh Dao của Tịch Quyên, còn mấy thứ xấu hơn nữa...
Thứ xấu hơn mà Diệp Trúc Lan nói tới là những truyện miêu tả sắc tình lộ liễu:
- Mình cũng nghe thấy Vương Nghệ Linh và Dương Hiểu Lệ ở giường dưới bạn còn bàn tán với nhau về nam sinh báo danh hôm nay, ai đẹp trai hơn, hay nên chọn ai làm bại trai...
Tôn Tôn có chút khó tin, cô không tham gia bàn tán nhưng cũng tò mò lắng nghe, bản thân hình như cũng bất tri bất giác thay đổi rồi:
- Bọn họ còn hỏi Tôn Tôn xinh đẹp như thế, có phải thời sơ trung được rất nhiều nam sinh theo đuổi không, thế thôi mà cũng đỏ mặt.
Diệp Trúc Lan cười hì hi trêu chọc, rất ít khi có thể thấy bộ dạng quẫn bách của Tôn Tôn, vì thời sơ trung ai cũng biết tính Tôn Tôn, không nói đùa với cô, nhưng giờ thì khác, Tôn Tôn lại chẳng thể giận người ta để lại ấn tượng xấu:
- Còn bạn cứ vài câu lại nói tới Tần An, bọn họ hỏi mình có phải thời sơ trung bạn yêu đơn phương cậu bạn tên Tần An nào đó tới ngốc rồi không?
Tôn Tôn đáp trả ngay:
- Vậy hai bạn có thể nói thời sơ trung đều thích mình, như thế khiến đám con trai có ý đồ phải chùn bước, ít nhất cũng phải học tập hơn mình rồi tính.
Tôn Tôn đã quen với kiểu tự luyến này của Tần An:
- Diệp Tử, bạn không thấy Tần An rất không biết xấu hổ mà, so với cậu ta, mấy nữ sinh cùng phòng bọn mình chẳng ra gì.
- Không phải đâu, Tần An thích nói linh tinh thật, nhưng khi cậu ấy nói chuyện nghiêm túc thì không phải không biết xấu hổ, mà vì cậu ấy suy nghĩ thấu đáo hơn bọn mình.
Không ngờ Diệp Trúc Lan lắc đầu bảo vệ Tần An:
- Thế khi nào cậu ấy mới nói nghiêm túc?
Tôn Tôn tò mò:
- Hì hì, sau này lén nói cho bạn.
- Tôn Tôn, bạn nên học Diệp Tử, bớt đả kích, thêm khen ngợi mình, bớt đi thành kiến sẽ thấy mình tuyệt vời thế nào.
Tần An giơ ngón tay cái lên với Diệp Trúc Lan:
- Đợi lát nữa mình mua món ngon cho bạn.
- Mình muốn ăn cánh gà rán bên cạnh trường.
Diệp Trúc Lan lập tức yêu cầu:
- Được, mình mua cho bạn hai cái, ăn một cái, cầm một cái.
Tôn Tôn chỉ còn biết lắc đầu, biết có Diệp Trúc Lan ở đây, mình không có cách nào đả kích Tần An nếu không sẽ phải một chọi hai, đổi chủ đề:
- Hai bọn mình đều học lớp 157, ban đầu bạn vốn cùng lớp bọn mình, về sau bị chuyển lớp.
- Hả, có chuyện này à?
Tần An đứng khựng lại, y không hề biết chuyện này, không hỏi Tôn Tôn nghe đâu ra mà hỏi vội:
- Sao lại đổi?
- Đúng thế đấy, đáng lẽ ba đứa bọn mình học cùng lớp rồi.
Nói tới chuyện này Diệp Trúc Lan phồng má lên không vui, nếu không biết tin này thì đã đành:
- Mình chỉ nghe bàn tán thôi, hình như là có người kiến nghị để hai học sinh điểm tuyệt đối vào cùng lớp, như thế tiện giao lưu với nhau, cạnh tranh với nhau. Dù sao thì cả hai đều đạt điểm tuyệt đối, nhưng đồng hạng nhất, thế nào cũng không cam tâm, muốn phân thắng bại, chẳng lẽ cậu không nghĩ thế?
Tôn Tôn hỏi câu này không thoải mái lắm, tuy đã chấp nhận bị Tần An vượt mặt, nhưng chưa gặp cô gái nào hơn mình, không ngờ tới Nhất Trung liền gặp ngay một người:
695 điểm, Tôn Tôn cũng có một thành tích vô cùng đáng kiêu ngạo, kém Đường Mị năm điểm thôi, nhưng đó là sự chênh lệch giữa học sinh đạt điểm tuyệt đối và học sinh bình thường. Chẳng lẽ mình không bằng được cô ta? Nhất định có thể, nhất định sẽ vượt qua được, nếu như mình làm văn tốt hơn, sai sót nhỏ duy nhất kia không bị kiểm tra ra thì cô cũng đạt điểm tuyệt đối rồi.
Người ta thường có địch ý với người cùng giới hơn khác giới, cũng như ở sơ trung Thanh Sơn, tuy Tôn Tôn luôn là người đứng đầu, nhưng Chu Thanh Hà, Lý Hạo chỉ chướng mắt với Tần An mà thôi.
- Cái gì mà giao lưu với nhau, cạnh tranh với nhau, cô ấy lại không phải bạn hay Diệp Tử, mình đâu có khẳng khái như thế, mình mong chỉ mình được điểm tuyệt đối không được, muốn giữ riêng phương pháp học tập cho riêng mình mà không được nữa là.
Tần An bĩu môi, đám người đó ngốc à, không chỉ y, Đường Mị chắc chắn cũng như vậy, không thích người người khác thành tích tốt hơn mình, chắc chắn Tôn Tôn trước kia cũng thế, à không bây giờ vẫn thế, nhìn cái lông mày nhướng lên thì biết là cô không cam tâm đừng sau Đường Mị rồi: