- Con người ai chẳng có phần ích kỷ chứ, nếu là mình, mình cũng không nói đâu.
Tôn Tôn thẳng thắn thừa nhận, tất nhiên là đối với người có khả năng cạnh tranh với mình thôi, còn học sinh bình thường, cô sẵng lòng giúp đỡ, Tôn Tôn là lớp trưởng rất tận tâm.
- Thôi, không nói chuyện này nữa, chẳng thay đổi được nữa, sắp vào học rồi chỉ khiến tâm tình không tốt.
Tần An xua tay:
- Còn lâu mới vào học, cậu chưa biết cso quân huấn à, học sinh KTX bọn mình được nhận đồng phục quân huấn rồi đấy, nghe nói quân huấn những nửa tháng, chẳng biết có vui không.
Diệp Trúc Lan có chút hưng phấn, giống như Cam thập cửu muội mà cô yêu thích, thấy cô gái trong TV mặt quân phục rất đẹp, quân phục trường học tuy chất lượng bình thường song khá giống tên TV, Diệp Trúc Lan mặc thử rồi, cảm giác rất tốt:
- Mình chắc là không tham gia quân huấn được rồi, mình phải đi Bắc Kinh một chuyến.
Tần An tiếc nuối nói, mặc dù quân huấn rất mệt mỏi, nhưng có lợi cho việc nâng cao tố chất sức khỏe và năng lực thích ứng của học sinh vào cao trung, trải qua khổ luyện luôn để lại những thứ quý giá, cùng đổ mồ hôi dưới ánh mặt trời gay gắn giúp người ta dễ sinh đồng cảm thành bạn bè:
- Bạn tới Bắc Kinh làm gì?
Diệp Trúc Lan tò mò:
- Tạp chí truyện tranh của mình ấy, bây giờ đang thiếu tiền, mình tới một công ty ở Bắc Kinh kiếm về.
Tần An chửi thầm trong lòng, đám người ở Ái Đạt thừa biết tuổi của mình mà không biết nghĩ ở tuổi này quan trọng nhất là học tập à? Ảnh hưởng học tập để đi gặp một đống người khong quen, hi vọng là không thất vọng.
- Đi bao lâu?
- Tối đa là một tuần.
Tần An không muốn đi lắm, nhưng Laura Lý than phiền về y quá nhiều rồi, đây là chuyện trọng đại, không thể khoanh tay đợi hưởng kết quả được:
- Một tuần à?
- Một tuần à? Lâu thế, bao giờ đi?
Diệp Trúc Lan không vui:
- Sáng mai mình đi xin phép, buổi chiều đi luôn.
- Vậy mà còn định nhân lúc chưa khai trường tới chỗ cậu chơi một ngày, ăn một bữa thật ngon nữa.
Tôn Tôn nhíu mày lại vỗ Diệp Trúc Lan một cái, cái bệnh lớp trưởng phát tác:
- Diệp Tử, lên cao trung rồi, bạn không thể toàn nghĩ đến chơi nữa, phải điều chỉnh thái độ đi, mặc dù chưa chính thức đi học, nhưng giáo viên cũng nói rồi, mai mọi người đến lớp, quét dọn vệ sinh làm quen với nhau, nên biết ấn tượng đầu tiên của giáo viên rất quan trọng, giáo viên đều là người trưởng thành sẽ dễ dàng nhìn ra phần nào ưu khuyết điểm mà chúng ta lộ ra, có ấn tượng không tốt sẽ ảnh hưởng chuyện học tập sau này, hoặc như chọn cán bộ lớp.
- Thật ra mình lo cho bạn hơn Diệp Tử đấy, vì thái độ của bạn với người lạ khiến người ta rất không thoải mái, lúc nào cũng vẻ không hứng thú, người ta dễ nghĩ bạn làm sao, khinh thường người ta.
Tần An lắc đầu, Tôn Tôn thế nào cũng bị người ta ghét, không như Diệp Trúc Lan chắc chắn sẽ được bạn học yêu thích, có khuôn mặt đáng yêu, còn có đôi mắt là chỉ cần hơi nheo lại là đã thành nụ cười, dễ bắt chuyện kết bạn:
- Mình biết rồi.
Tôn Tôn cũng nhận thức được khuyết điểm của mình.
Diệp Trúc Lan lè lưỡi cười trộm, song không dám trêu chọc
- Còn cậu nữa, chưa nhập học đã nghỉ, bạn không sợ giáo viên sẽ có ấn tượng xấu à, bạn học cũng sẽ không quen bạn, bạn sẽ như học sinh chuyển lớp, không ai để ý... Giống như lúc mới chuyển tới lớp 69 ấy, Tôn Tôn cũng rất ghét bạn.
Diệp Trúc Lan lo lắng:
- Đó là mình xui xẻo gặp phải Tôn Tôn thôi, bạn cùng bàn bình thường mình xử lý cái một, giống như Chu Hướng Phong đó, bọn mình mới gặp nhau lần đầu mà giống bạn lâu năm không? Tôn Tôn là trường hợp đặc biệt, bạn biết ngày đầu tiên cùng bàn, bạn ấy trừng mắt với mình bao nhiêu lần không? Trừng mắt từ lúc vào lớp tới khi tan học, bất kể mình làm gì cũng trừng mắt, còn uy hiếp mách cha mình... Tóm lại, ài, mình chưa gặp ai khó kết bạn như Tôn Tôn nữa, bây giờ mình có thể làm Tôn Tôn thích mình, muốn học sinh và giáo viên khác thích mình chẳng phải dễ dàng à?
- Cậu muốn ăn đòn đấy à?
Tôn Tôn giơ tay muốn đánh Tấn An:
- Được rồi, mỗi người chúng ta đều phải thay đổi, đều phải cổ gắng.
Diệp Trúc Lan cười khanh khách giơ tay ra, Tần An đặt tay lên tay cô, Tôn Tôn không thích trò này nhưng không còn cách nào khác, đặt tay lên cùng, cả ba hô lớn “Quyết tâm!”, kinh động chim chóc bay náo loạn.