Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 456: Cô gái kỳ lạ. (2)

Chương 456: Cô gái kỳ lạ. (2)


Lạ là cô gái này không phản ứng giống người bình thường khi bị người ta va phải, vẫn nửa nằm trên mặt đất, mép váy cuốn lên quá gối, không nhúc nhích, làm y nghĩ tới hình tượng tiêu chuẩn của kẻ ngốc.

Thật đáng tiếc, cô bé này khá xinh xắn, mũi nhỏ nhắn đáng yêu, đôi chân dài thẳng, chỉ là đôi mắt sau lớp kính dày có chút cảm giác trống rỗng, tóc như tổ gà, lại thêm cái áo vàng cài nút chỉnh tề, trông giống gà mái vừa mới đẻ trứng.

Tần An nhắc nhở bản thân mình đánh giá một cô gái như thế là không đúng, nhưng khó ngăn được trong đầu bất giác hiện ra hình ảnh như vậy, vừa xin lỗi vừa nhặt sách, cuối cùng là cuốn nhật kỳ mở rat rang đầu tiên, bên trên viết " Đợi bạn chán nhìn phong cảnh rực rỡ lòe loẹt, tôi sẽ cùng bạn sống ngày tháng bình đạm giản đơn.”

Chữ viết nắn nót thanh nhã, không giống với chủ nhân, cảm giác hơi quen mắt, câu nói này rất hay, có ý nghĩa, theo bản năng lật xem tiếp, bị cô gái giật lại.

- Xin lỗi, tôi không cố ý đâu, bạn không sao chứ?

Tần An xấu hổ lắm, vừa rồi xô ngã người ta, còn lật xem nhật ký của người ta nữa:

Cô gái ôm chặt nhật ký, ánh mắt vẫn đờ đẫn hơi hoạt động, như muốn nổi giận lại càng như không biết biểu đạt tâm tình ra sao.

Tần An thở dài, đây là bi ai của nền giáo dục thi cử, hẳn là cô gái này thi được vào Nhất Trung đã hai phí mười hai vạn phần nỗ lực rồi, hẳn trong trường người ngốc nghếch thế này chẳng ít, nhớ lại Tôn Tôn chẳng phải cũng kiểu thế này à, tuy không ngớ ngớ ngẩn ngẩn nhưng khô khan máy móc, nói chuyện cứ như trích dẫn sách giáo khoa, nếu không gặp mình và nhất là kết bạn với Diệp Trúc Lan thì làm gì có Tôn Tôn sinh động như bây giờ.

- Bạn không sao thì tôi đi nhé..

Cô gái vẫn không nói gió thổi lộn xộn mái tóc ổ gà, cái áo nhăn nhúm, váy xám phơ phất, cả người quái dị hết mức.

Tần An bị cô gái nhìn sởn gai ốc, vội vàng bỏ đi, một quãng xa không yên tâm quay đầu lại, cô gái đó đứng lên rồi, nhưng vẫn ở nguyên chỗ cũ, cô gái này đoán chừng tâm tư cũng rất tinh tế, nếu không chẳng thể viết ra được lời hay như thế ở trang đầu nhật ký, nhưng học quá nhiều đâm ra thành ngốc.

Về tới nhà thì chị dâu và Tần Thấm còn chưa về, gọi một cú điện thoại cho chị dâu, viết vài dòng dán lên tủ sau đó xuống lầu, Vương Hồng Kỳ đã lái xe tới đợi sẵn.

Tần An không định đi máy bay, dù sao y xin nghỉ phép một tuần, dư thời gian, ngồi tầu hỏa thong thả đi dọc đất nước ngắm nhìn lại Trung Quốc vào năm 1996 là thế nào, trước kia ở tuổi này y chẳng đi xa như thế.

Cho dù nhìn từ vị trí địa lý, thành phố Lâu Tinh cách tỉnh thành gần hơn đi từ huyện Phong Dụ rất nhiều, thực tế thì tốn thời gian chẳng khác nhau là bao, tới tỉnh thành thì trời đã tối. Vương Hồng Kỳ lái xe vào bến tàu, xa xa nhìn thấy ngọn đuốc cực lớn trên nóc nhà ga, đó là kiến trúc cao nhất tỉnh thành, là dấu hiệu của cái ga chẳng có gì đặc biệt.

Vấn đề liên quan tới lợi ích của Đầu tư Duy An, Laura Lý cũng tháp tùng Tần An tới Bắc Kinh, nếu có tranh chấp xung đột gì, cô mới là người ra trận, còn về phần cuối cùng có bán cổ phần hay không do Tần An quyết định.

Tới phòng đợi số bảy gọi điện thoại cho Laura Lý, chẳng mấy chốc đã thấy nữ tổng giám đốc đi giày cao gót, véc nữ chỉnh tề và tất đen nhanh chóng có mặt, trang phục OL tiêu chuẩn bào thời đó vẫn rất thu hút mọi người, khiến người đợi tàu quay đầu nhìn mãi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch