Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 457: Chủ ý xấu của Tần An. (1)

Chương 457: Chủ ý xấu của Tần An. (1)



Cơn mưa tháng chín đã chẳng còn khí thế ào ạt của mùa hè mà mang theo chút hiu quạnh mua thu, giọt mưa tứ tán xuyên qua trời đêm phác họa ra cảnh trí mê ly, mọi người vội vã rời sân ga chen nhau lên tàu.

Laura Lý đặt hai phòng có giường nằm, Tần An và Vương Hồng Kỳ một phòng, cô một phòng.

Vương Hồng Kỳ giúp Tần An cho hành lý vào phòng trước, nói:

- Boss, tôi sang kia có chuyện muốn nói với Laura.

Laura Lý đi theo Vương Hồng Kỳ vào phòng bao, Vương Hồng Kỳ giúp cô xếp hành lý vào ngăn, sau đó ngồi xuống ghế gần cửa sổ, nhìn từng giọt mưa đập vào cửa kính, biến thành dòng nước nhỏ ngoằn ngoèo, hồi lâu không nói.

- Anh muốn nói gì với tôi?

Đợi mãi không thấy Vương Hồng Kỳ nói gì, Laura Lý phải lên tiếng:

- Không có gì.

Vương Hồng Kỳ nhìn Laura Lý một lúc lắc đầu, lại quay đầu ngắm cảnh đêm mưa, chuyện này khó mở lời, lần trước nếu không có Tần An báo tin trước Laura Lý sắp tới huyện Đào Nguyên để hắn chạy thì có khi rắc rối rồi, nhưng mà cứ thế cũng không được:

- Vừa rồi anh nói...

Laura Lý tức giận, vốn còn mừng rỡ, Vương Hồng Kỳ chưa bao giờ chủ động như thế:

Vương Hồng Kỳ chẳng đáp, cứ ngồi im ở đó, chẳng nói chẳng rằng, thậm chí còn chẳng nhúc nhích chút nào, làm người ta còn tưởng hắn là cục đá.

….

Ở phòng sát bên Tần An đã thay quần áo ngủ rộng rãi thoải mái, he hé cửa sổ ra một khe nhỏ vừa đủ không khí tươi mát vào phòng mà lại không lo bị ướt, chuẩn bị ít đồ ăn vặt một chai nước ngọt rồi rồi nằm dài trên giường đọc sách, đây là cách giải trí yêu thích của y, đơn giản bổ ích lại không tốn kém.

Chỉ là chẳng được bao lâu thì cửa gõ hai tiếng, nghe là biết không phải Vương Hồng Kỳ, đi ra mở cửa, quả nhiên Laura Lý đi vào, như người mất hồn ngồi xuống giường đối diện, chẳng nói chẳng rằng.

- Không phải chú Vương tìm cô nói chuyện à? Sao sang bên này?

Tần An cẩn thận nhìn sắc mặt Laura Lý, không biết có phải Vương Hồng Kỳ đã nói chuyện hắn với Liêu Phác rồi hay không:

- Ở cùng với tên ngốc đó toàn là tôi nói chuyện một mình, rõ ràng sang tìm tôi, cuối cùng ngồi lỳ chiếm chỗ chẳng nói một lời, nhìn thấy chướng mắt rồi.

Laura Lý bùng nổ, đá giày đi nằm xuống giường:

- Chú Vương là người như thế, cô phải kiên trì mới được, có khi cả ngày chẳng nói gì là bình thường, nếu ngay cả chút tính khí này mà cô cũng không chịu được thì tự mình hờn dỗi là đáng đời, không thích người như thế, sao còn sán đến?

Tần An thở dài, hoàn toàn không lý giải nối vì sao Laura Lý học hành ở nước ngoài lại đi đâm đầu vào cái khúc gỗ lim Vương Hồng Kỳ, vỡ đầu chảy máu cũng không quay đầu lại, chỉ một điều y biết, buổi tối yên tĩnh thư thái đọc sách của mình xem ra hỏng rồi:

- Cậu, cậu...

Bị Tần An nói ra tâm sự, Laura Lý ngồi dậy, luống cuống nói mãi không ra lời:

- Tôi làm sao, cô nghĩ người ta không nhìn ra vừa rồi chú Vương nói thế, cô ngoan ngoãn đi theo vào phòng, bộ dạng thẹn thùng mừng rỡ, đến tôi không nhận ra nữa rồi. Chú Vương không nói, cô cũng đừng nói gì là được, chú ấy thích yên tĩnh, nói không chừng cô lờ chú ấy đi, chú ấy còn nghĩ hai người ăn ý với nhau...

Tần An không ngờ có ngày mình đi làm tư vấn tình cảm thế này, trước kia vốn muốn nhìn cái bộ mặt khó coi của Laura Lý khi biết chuyện Vương Hồng Kỳ với Liêu Phác, ai ngờ rốt cuộc không đành lòng:

- Còn cả đêm, chú Vương là nam nhân bình thường thôi, mà nam nhân, làm gì có chuyện không động lòng với nữ sắc, hắc hắc, cô hiểu mà...

Laura Lý ngạc nhiên nhìn Tần An, cô tất nhiên là hiểu, chỉ là Tần An nhỏ như thế mà đã hiểu chuyện người lớn đã đành, còn bảy chủ ý xấu xa, đang do dự thì bị Tần An đẩy ra ngoài:

- Qua đó đi, trời không phụ người có lòng, có công mài sắt có ngày nên kim.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch