Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 462: Nhà trẻ trong mơ. (2)

Chương 462: Nhà trẻ trong mơ. (2)


- Vậy thì thôi.

Tần An nhún vai đi luôn, mắt nhìn cái quầy khác:

- Khoan khoan, chàng trai đừng đi, thấy cậu thành tâm, tôi đành vậy, cảnh thái lam là thứ có linh khí, chú trọng duyên phận. Cậu có duyên với chúng, tôi không muốn chúng gặp chủ nhân khác nữa, tác phẩm của nghệ nhân Trương Đồng Lộc không mười nghìn cũng phải tám nghìn, tôi giảm giá cho cậu, một cái giá tám trăm tám, thế nào?

Người phụ nữ chạy theo kéo Tần An lại:

Tần An không nhịn được cười:

- Nhìn đồ của bà chế tác cũng tốt, tôi không muốn nói đó là hàng nhái, tưởng tôi là người ngoài nghề à? Tôi mua ba cái, giá ba trăm, bán không?

Vương Hồng Kỳ cứng họng, người ta ra giá 888 một cái, boss trả 300 cho 3 cái, đời nào người ta chịu?

Không ngờ người phụ nữ mau mắn lấy ra một con chó một con dê, lại ngồi xuống tủ dưới quầy lấy ra con chó nữa, nói mà mặt cũng chẳng đỏ:

- Lấy con số may mắn chút, 318 đồng nhé?

Tần An sờ ví tiền mới nhớ trong đó có vài chục đồng tiêu vặt mà thôi nhìn Vương Hồng Kỳ cười ngượng, Vương Hồng Kỳ đành móc tiền ra trả, hắn đi theo Tần An nhiều, chuyện tương tự gặp không ít.

- Sao boss biết đó là đồ giả?

Vương Hồng Kỳ tò mò không nghĩ Tần An còn nghiên cứu món này:

- Nếu thứ này mà bán ở nơi khác thì tôi cũng không biết đó là đồ giả, nhưng mà đã là đồ nghệ nhân gì đó thì sao xuất hiện ở nơi này được, ở nơi này chú mà muốn cái đồ gì, không cần biết họ ra giá bao nhiêu, nguồn gốc ra sao, cứ trả giá bằng một phần mười là được, thực ra họ vẫn lãi chán đấy, thôi chẳng so đo làm gì.

Tần An cầm ba cái dây chuyền cảnh thái lam hoa lệ lên xem:

- Con dê cho Tần Thấm, hai con chó thì một cho Tần Viên, một cho Nhiếp Nhiếp, chú nên lấy lòng chị vợ tương lai một chút.

Vương Hồng Kỳ hơi đỏ mặt song vẫn gật đầu, hắn rút ra một điều ở loại chuyện này mình không bằng Tần An.

Khu thương mại này có vẻ buôn bán rất phát đạt, người qua lại mua bán đông nghìn nghịt, không chỉ người trong nước còn có những đoàn khách du lịch tới từ Đông Nam Á, không nhận ra là tiếng Việt Nam hay Campuchia, mấy đứa trẻ con chạy ào ào qua suýt chút nữa xô vào họ, người lới theo sau vừa xin lỗi vừa bảo bọn trẻ con chạy chậm lại, quay đầu nhìn theo hướng bọn chúng chạy thấy một khu chơi game bằng xèng.

- Đợi bán cổ phần của Ái Đạt đi rồi, chúng ta sẽ xây một cái nhà trẻ ở trấn Thanh Sơn, để Tần Viên và Nhiếp Nhiếp tới đó chơi, trẻ con nên thân thiết với tự nhiên chơi bùn nghịch nước lớn lên, như thế mới sợ tự nhiên, tôi thấy trẻ con như thế lớn lên mới lương thiện.

Tần An bổ xung thêm một câu:

- Giống như tôi ấy.

Vương Hồng Kỳ nén cười không bình luận, không phải là hắn nghi ngờ sự lương thiện của Tần An, mà cách y nói, nghe buồn cười, chẳng trách mấy cô bé kia thích ở cạnh y.

Kệ Vương Hồng Kỳ không hưởng ứng, Tần An vẫn say xưa trình bày hoài bão của mình, nhà trẻ trong lòng y phải thế nào? Là phải có một đám con trai đẩy vòng sắt chạy như chó hoang, có các cô bé trảo qua trúc lên nền đất, nhặt que trúc mà không đụng tới các qua khác, chơi bập bênh, trượt cầu trượt, hoặc là cầm bùn ném nhau, vật lộn dưới đất, lội sông bắt cá... những món đồ chơi hiện đại mà trẻ con khát vọng chỉ cung cấp một cách hạn chế.

Tần An luôn cho rằng trẻ con lớn lên ở thành phố chi chít những cái nhà bê tông cốt thép hình hộp, xe hơi phả khói, cầu vượt chằng chịt sẽ thiếu đi linh khí tự nhiên, thành phố hiện đại có nghĩa là tăng trưởng lượng người thiếu tình cảm với tự nhiên, tăng thêm uy hiếp với môi trường.

Kỳ thực nguyên nhân cơ bản nhất là Tần An rất hài lòng với tuổi thơ của mình, cho rằng con mình nên lớn lên như thế.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch