Vương Hồng Kỳ nghe Tần An thao thao bất tuyệt một hồi lâu mới nói được một câu:
- Vì trấn Thanh Sơn chính là một cái nhà trẻ lớn, bất kỳ nhà trẻ nào ở thành phố cũng không thể so được. Có điều nhà trẻ chúng ta xây dựng cũng không thể thả trẻ con như chăn dê, tôi định chọn vùng đất giữa Đại Thanh Sơn và đập Ngũ Tinh, dẫn nước sông Thanh Thủy vào làm một con suối, thả cá vào đó, xây nhà trẻ xung quanh, giáo viên thì chỉ được chọn người bản địa huyện Phong Dụ, bằng cấp không quan trọng, biết nhiều ngôn ngữ hay kiến thức chuyên môn cao siêu cũng chẳng giúp ích mấy cho sự trưởng thành của trẻ nhỏ.
Tần An gập ngán tay tính toán:
- Sau khi về phải chuẩn bị ngay, đợi xây xong thì Nhiếp Nhiếp và Tần Viên cũng đến tuổi đi mẫu giáo.
- Boss định làm thật à?
Vương Hồng Kỳ thấy thế này quá tùy hứng đi, thừa tiền không nên tiêu như vậy:
- Đương nhiên không thể nói xuông rồi, tôi đã dự tính từ rất lâu, chú có biết vì sao tôi chẳng hỏi tới Ái Đạt, lại mất thời gian làm tạp chí truyện tranh với giáo dục không? Để sau này không phải đi lo lắng thứ con mình được dạy ở trường, coi tôi sẽ vui chơi hồn nhiên lớn lên trong nhà trẻ tôi xây dựng, tới tiểu học mà tôi xây dựng, học tập mùa xuân tới, đồng ruộng xanh mướt, chim én bay về, rồi lên sơ trung nhìn trộm bạn khác giới mà đỏ mặt, cao trung sẽ học những kiến thức để giải thích được bí mật của thế giới...
Vương Hồng Kỳ không nghĩ xa xôi, chỉ coi Tần An trình bày mơ ước của mình, có điều sau này hắn có con, hắn cũng muốn con mình được lớn lên như vậy.
Đi qua một cái quần bán những món đồ sứ hình con vật màu mè đẹp mắt, Vương Hồng Kỳ chợt liên tưởng tới câu chuyện Tần An hay kể Tần Thấm nghe mỗi khi đón cô bé từ nhà trẻ về:
- Boss, sao không cho đăng Cừu vui vẻ và Sói xám lên tạp chí Họa thần, giải trí tốt.
- Hóa ra chú thích à, tôi cũng thích, mấy chuyện đó thoải mái nhẹ nhàng, nếu người lớn bỏ đi quan niệm truyền thống coi truyện tranh là của trẻ con, mở rộng lòng ra thì đọc sẽ thấy rất vui vẻ. Nhưng trẻ con mười mấy tuổi sẽ không thích đâu, không nhiệt huyết không kích thích, bọn chúng chưa đủ tuổi cảm nhận sự thú vị trong những câu chuyện đơn giản đó.
Tần An chỉ dòng người đông nghìn nghịt ra vào khu thương nghiệp Tiền Môn:
- Giống nơi này, hiện giờ bọn họ nhắm vào một đối tượng tiêu phí cụ thể, nên dù xung quanh cạnh tranh kịch liệt, bọn họ vẫn có thể làm ăn được. Đợi sau này không còn nhiều người Nhật Bản, Hàn Quốc và Đông Nam Á tới Trung Quốc chơi nữa, đa phần là du khách Ây Mỹ, bọn họ không hứng thú mấy thứ này, kinh doanh sẽ đi xuống. Tạp chí truyện tranh cũng thế, phải phù hợp với định vị chính của nó, nếu không truyện tuy hay đăng lên cũng lãng phí giấy thôi.
Vương Hồng Kỳ gật gù, hắn sở trường ở sự vụ cụ thể, mấy thứ quản lý hay chiến lược kinh doanh không thuộc chiên môn, thấy Tần An nó có lý, bên cạnh có giọng nói già nua ngạc nhiên hỏi:
- Chàng trai, nghe ý cậu thì Tiền Môn sau này sẽ không kinh doanh được nữa sao?
Tần An quay đầu sang, thấy người lên tiếng là một người trung niên mặc Đường trang, giọng khàn nên nghe có vẻ già chứ tuổi không thể quá năm mươi, đi theo bên cạnh cũng có một nam nhân cao lớn có vẻ là vệ sĩ đang cùng Vương Hồng Kỳ đánh giá lẫn nhau.
- Cháu chỉ thuận miệng nói bừa thôi mà.
- Vừa rồi bác vô tình nghe cháu nói tới truyện tranh phải nhắm vào quần thể chủ lực, kiến giải không tệ, sao có thể nói là nói bừa.
Nam tử trung niên xua tay, ông ta chẳng tới mức để ý tới lời nói của một thiếu niên, nhưng rất ít thiếu niên lại đi suy nghĩ tới hoàn cảnh thương nghiệp, nên có chút tò mò:
- Cháu cứ nói bừa cũng được, bác cũng rảnh rỗi không có gì làm.
- Kỳ thực cũng đơn giản thôi ạ, các quốc gia Nhật, Hàn hay Đông Nam Á đều chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc rất sâu, cho nên ánh mắt của họ nhìn những món đồ thủ công mỹ nghệ này không khác người Trung Quốc là bao, nên họ mới mua sắm những thứ này. Còn người Âu Mỹ tuy rất tò mò về văn hóa phương đông, nhưng họ không mua về trang trí, nếu đối tượng tiêu phí thay đổi, chuyện kinh doanh ở nơi này sẽ đi xuống.