Bò trong đống quà bới cái này xem cái nọ, hai mắt mở to hiếu kỳ, Tần Thấm cái gì cũng muốn xem rồi mơ mơ hồ hồ buồn ngủ, vừa nghĩ vì sao chú mua quà cho hai chị còn nhiều hơn mình, vừa muốn mẹ thay áo ngủ mới cho chú xem, áo ngủ gấu con liền thân, ngực áo có đầu gấu lông xù sờ rất thích, đánh răng xong Tần Thấm leo lên giường chú, đòi chú dỗ mình ngủ.
Tần An cũng mệt, tắm rửa qua loa nằm lên giường giọng ngái ngủ kể chuyện, chẳng mấy chốc Tần Thấm rúc dưới nách y ngủ say, Tần An chẳng gượng được lâu cũng ngủ nốt.
Lý Thục Nguyệt thở phào, cô còn lo Tần Thấm cả tuần không gặp chú lại quấy muốn ba người ngủ chung, đem quần áo Tần An thay ra cho vào máy giặt, dọn dẹp sạch sẽ phòng khách bị hai chú cháu bày bừa, lau nhà rồi mới tắm rửa thay áo ngủ ôm gối xem TV sau đó mới đi ngủ.
Một ngày bình dị kết thúc như thế.
Ngày tháng chín trời vẫn sáng rất sớm, khi ánh mặt trời vàng chiếu qua những tán cây ngô đồng rậm rạp để lại bóng nắng loang lổ trên mặt đất thì mới chỉ bảy giờ thôi, Tần An đưa Tần Thấm tới trường tiểu học trước rồi mới đến Nhất Trung, hai bên cách nhau không xa, đi bộ chỉ tốn hơn mười phút.
Tần An đã thay đồng phục quân huấn, lưng đeo cặp sách, bên trong có ná và một túi đạn, đáng lý mà nói với một người trưởng thành mang ưu thế tâm lý không cần cảnh giác với học sinh cao trung như vậy. Nhưng với người làm công tác quản lý giáo dục như Tần An mà nói, y không đánh giá thấp sự nguy hại và sức phá hoại của một số đứa trẻ con trong đó, bọn chúng có sức lực không thua gì người trưởng thành, nhưng dễ kích động, thích thể hiện lại không có tư duy thành thục và sức kiềm chế, thiếu nhận thức về xã hội và pháp luật, đôi khi vô tình là lưỡi dao gây thương hại cho người khác. Tần An từng chứng kiến cảnh bạo lực máu me trong trường học, những khuôn mặt vặn vẹo hung tợn khiến người ta phải dựng tóc gáy, hoàn toàn không thể dùng từ "hoạt bát, đơn thuần" để hình dung trẻ con ở tuổi này.
Thực tế tuyệt đại đa số học sinh sẽ không gặp phải chuyện đó, nhất là ở trường trọng điểm như Nhất Trung, đụng chạm xô đẩy thì không ít, nhưng không tới mức khiến người ta ngày ngày lo lắng mình thành vật hi sinh của bạo lực học đường, Tần An chỉ để phòng vạn nhất thôi. Huống hồ bản tính của y không phải là ngoan ngoãn vô hại, nảy sinh xung đột từ chính y mà ra cũng là bình thường, song y không dùng ná phức hợp dùng một cái là gây thương tích, mà là ná gỗ hoàng lê.
Tần An đi qua đường đi bộ rợp bóng cây, vẫn nhìn thấy con gà ngốc kia, tóc không còn rối xù như ổ gà nữa, có vẻ đã tắm rửa sạch sẽ, song mái tóc vẫn bồng lên, làm cái đầu trông rất to, cái kính có viền dày như tạo hình của những năm năm mươi sáu mươi, dưới cái kính to tướng đó, mũi và miệng nhỏ tới đáng thương, nếu mà có thêm niềng răng sắt nữa thì thôi rồi thành nhân vật kinh điển trong phim kinh dị viễn tưởng HK.
Cô gái đó vẫn ngồi ở cái chỗ mà hôm qua hôm qua Tần An thấy, hình như chẳng thay đổi chút nào, vẫn là cuốn sách giám thưởng nghệ thuật không tương xứng với vóc dáng, nếu chẳng phải là quần áo thay đổi thì Tần An còn tưởng cô vẫn ngồi từ hôm qua tới giờ.
Thật là cô gái vô cùng kỳ lạ, Tần An nhìn cuốn sách in ấn cực tốt, bìa dày, khổ cực lớn, kiểu sách lĩnh vực chuyên ngành thế này rất hiếm trong nước, ở nước ngoài không rẻ, là đồ xa xỉ mà người thường khó đụng vào.
Thấy cô gái ngẩng đầu lên nhìn, dù sao cũng từng và phải người ta, coi như là biết nhau, nên chào hỏi mới đúng phép lịch sự:
- Chào bạn.
- Chào.
Giọng cô gái rất nhỏ có cảm giác như chân trời xa xôi truyền tới:
- Xin lỗi nhé, lần trước va phải bạn, vì tôi có chuyện gấp nên phải đi luôn, bạn không sao chứ?
Tần An xách ba lô tới gần, phát hiện da cô gái này cực mịn, đây là ưu điểm, tiếc rằng với cái tạo hình khiến người ta chẳng hứng thú mà nhìn này, chắc không mấy người chú ý tới: