Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 468: Gặp lại gà ngốc. (2)

Chương 468: Gặp lại gà ngốc. (2)


Cô gái đẩy gọng kính lên:

- Cậu cũng học ở Nhất Trung à?

- Ừ, bạn có tới trường không?

Cô gái gật đầu rồi lại lắc đầu, cúi xuống xem cuốn sách vĩ đại của mình.

- Vậy tôi đi trước đây.

Tần An vẫy tay, không biết trong lòng đã lần thứ mấy hiện lên hai chữ "kỳ lạ".

Cô gái này không tham gia quân huấn, Tần An cũng không thấy lạ, tùy tiện kiếm lý do mệt là được, ở thành phố nhỏ sâu trong nội địa như Lâu Tinh, mà có cuốn sách như thế, Tần An thấy còn ghê gớm hơn là lái chiếc Santana tới trường. Đáng tiếc, cô gái này chẳng biết chăm chút bản thân gì cả, cho dù có vẻ đẹp trời ban chăng nữa cũng phải chú ý chút chứ, tưởng tượng nếu là chị An Thủy mặc chiếc váy đơn giản ngồi dưới gốc ngô đồng đọc sách đủ khiến Tần An ngây ra nhìn cả ngày.

Trong thời gian quân huấn học sinh nội trú đã bắt đầu giờ tự học sáng và tối, học sinh ngoại trú cũng phải tới trường sớm, tám giờ mười tập trung ở sân lớn, tám giờ ba mươi bắt đầu quân huấn, năm giờ kết thúc, Tần An tới trường mới hơn 7h30, nhưng y không tới lớp tập trung mà đến văn phòng của Cung Lâm Tường trước.

Nhìn thân hình dong dỏng cao cảu Tần An mặc quân phục vào rất có tinh thần, Cung Lâm Tường cười gật gù:

- Thế nào, em tới Bắc Kinh mua được nhiều tài liệu phụ đạo chứ, thầy đã báo danh cho em rồi đấy, em thực sự định thi cả ba môn?

- Vâng ạ, đợi tham gia sơ tuyển xong, em sẽ xác định môn nào có thành tích tốt nhất để tập trung vào đó chính thức tham gia thi Olympic.

Tần An vẫn thiếu một chút tự tin, đây là kỳ thi cấp bậc thế giới, tập trung rất nhiều tài năng, đề thi dùng phương pháp đặc biệt kiểm tra trí tuệ chứ không phải là dùng đề thi lấy điểm thông thường:

- Thế là tốt nhất, tập trung tinh lực vào một môn để thành tích thật tốt, mặc dù thi Olympic có rất nhiều học sinh năm thứ hai và thứ ba, em mới chỉ năm thứ nhất, song không cần quá để ý, sau này còn nhiều cơ hội... Rồi, em tham gia quân huấn đi.

Cung Lâm Tường gật đầu, Tần An còn ít tuổi, chưa có kinh nghiệm, nhiều học sinh năm đầu thi Olympic thành tích rất bình thường, đến năm thứ hai mới tiến mạnh, cho nên trấn an Tần An trước, tránh lần đầu tham gia thất bại mà đánh mất tự tin:

Văn phòng của Cung Lâm Tường nằm ở cuối khu lớp học năm thứ nhất, khi Tần An rời đi thì khu lớp học ồn ã đã yên tĩnh, trong lớp học không thấy ai nữa, quân huấn đã bắt đầu, Tần An vẫn đủng đỉnh tới lớp 158 trước, đi từng bàn tìm chỗ ngồi của Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan.

Chỗ ngồi của các cô gái thường đều tập trung ở phía trước, Tần An nhanh chóng thấy một cái bàn có sách vở xếp chỉnh tề, góc sách cũng như dùng thước ép phẳng, cái bàn bên cạnh thì chất bừa thành từng đống, một tờ giấy vẽ hình khó coi, y đi tới nhìn quả nhiên là bàn của Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan, sách vở của Tôn Tôn đều đã viết tên còn Diệp Trúc Lan thì chưa, nhưng nhìn là biết rồi.

Tần An lấy kem chống nắng mua ở Bắc Kinh cho vào ngăn bàn hai cô gái, mỗi người một hộp, mặc dù thiếu nữ chẳng cần đồ trang điểm, nhưng mặt trời gay gắt thế này, vẫn bảo hộ thì hơn, nếu không kết thúc quân huấn thành người Châu Phi mất.

- Này, cậu không tham gia quân huấn à? Theo bọn tôi một chuyến.

Tần An xong việc vừa định rời đi thì nghe thấy có người ở cửa lớp gọi, ba học sinh cũng mặc quân phục đi qua, người đi cuối gọi một tiếng rồi vẫy tay, chẳng biết Tần An có nhìn thấy không, gọi xong đi ngay.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch