Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 469: Hai chàng trai một cô gái. (1)

Chương 469: Hai chàng trai một cô gái. (1)



Không hiểu chuyện gì, Tần An đo ra cửa thấy ba học sinh hai nam một nữ kia đã chạy tới cầu thang, người đi cuối quay đầu nhìn thấy Tần An không đi theo, lại gọi:

- Mau lên, lề mề thế?

Tần An vẫn không nhanh không chậm đi theo sau bọn họ, nghe họ nói chuyện mới biết là hội học sinh, chuẩn bị làm báo tường động viên quân huấn ở bảng đen bên sân thể thao lớn, hai đứa con trai tên là Trương Dược, Đồng Quan, cô gái tên Ngải Mộ.

Ba người họ đều từ hệ sơ trung của Nhất Trung đi lên, có vẻ quen nhau từ thời sơ trung rồi, Trương Dược và Đồng Quan có vẻ không ưa nhau, lời nói mang theo vẻ châm chích, Ngải Mộ chững chạc hơn một chút, quan sát thêm một chút nhận ra, hai anh chàng này đều thích Ngải Mộ, tranh nhau gây chú ý, rất buồn cười.

Còn Ngải Mộ bị kẹp giữa hai đứa con trai chẳng những không lúng túng mà còn như cá gặp nước, lúc thì nhỏ giọng với Trương Dược vài câu cả hai cười tủm tỉm ẩn ý, lát lại vì lời của Đồng Quan mà vừa thẹn vừa giận, hai đứa con trai gầm ghè nhau, Tần An thì nhàn nhã hưởng thụ nụ cười của Ngải Mộ. Cô gái này rất xinh đẹp, so với bạn bè cùng trang lứa rõ ràng phát dục sớm hơn, khá thành thục, đã hiểu lợi dụng ưu thế của con gái, mái tóc suôn mượt, bước đi uyển chuyển, đôi mắt lúc nào cũng như mặt hồ lăn tăn gợn sóng, mỗi lời nói cửa chỉ đều có thể khiến đám con trai mới lớn điên đảo.

Đi tới sân thể thao lớn phóng mắt nhìn tới thấy một đống trang phục xanh mũ xanh rất hùng tráng, sĩ quan huấn luyện mặc áo cộc tay đi qua đi lại quát lớn chỉnh đốn đội hình. Tần An không biết đội ngũ lớp mình ở đâu, đứng trên bục ngó nghiêng.

Trương Dược bực minh gọi:

- Lại đây, lát nữa cậu nói với giáo viên huấn luyện là đi làm báo tường cho hội học sinh sẽ không sao.

Đồng Quan cười lắc đầu ra vẻ hiểu biết, lúc này không tranh thủ để lười, không phải ngốc là gì?

- Bọn tôi đang thiếu người.

Ngải Mộ vẫy tay, chúm chím cười giọng nói khá nhiệt tình:

Không nên hiểu lầm cô gái này có ý gì với mình mà sinh ảo tưởng, thói quen Ngải Mộ như thế, Tần An quan sát một lúc hiểu rồi, đi tới gần vẫn phải thừa nhận, vóc dáng không tệ, tuy mặc quân phục rộng mà mông ngực đều thấy đường nét rõ ràng, so với thiếu nữ cùng tuổi là rất đáng kiêu ngạo, ánh mắt Tần An mấy lượt lướt qua đồi ngực vun đầy của Ngải Mộ, thực ra đầu nghĩ không biết bao giờ thỏ con của Diệp Tử mới đạt được cỡ này.

- Ừ, sơ trung tôi cũng hay làm cái này.

Chính xác là bị Tôn Tôn bắt làm, với Tần An mà nói thì công việc này cũng tương đương trực nhật lớp vậy, khá mệt chứ không đơn giản như nhìn bề ngoài, nhưng mà so với ra kia phơi nắng thì sướng hơn nhiều:

Thấy mình gọi thế nào Tần An cũng bộ dạng chậm chạm, Ngả Mộ vừa gọi một cái thì đáp ngay, Trương Dược thấy thằng này chẳng nể mặt mình, phất tay:

- Thôi đi, ba chúng ta làm là đủ rồi.

Ngải Mộ mới là người hội học sinh phụ trách việc này, cô gọi hai tên kia theo là cho họ cơ hội để trốn quân huấn thôi, cả hai viết chữ đều xấu, nếu cô viết một mình thì mệt chết, nên kệ Trương Dực, đi trước mặt Tần An, chưa gì đã hứa hẹn:

- Cậu nói sơ trung cũng hay viết báo tường à, vậy dựa vào bản vẽ này thử xem, nếu làm không tệ, tôi sẽ tiến cử cậu với trương ban tuyên truyền của chúng tôi.

Tần An nhìn trời, mặt trời đã lên cao, nắng bắt đầu khiến người ta thấy rát da, bảng đen đặt dưới mấy cây bạch dương rất mát mẻ, liền cầm bản vẽ bắt đầu vẽ khung.

Ngải Mộ tuy nói là cùng làm, nhưng cầm phấn mãi chẳng động chân động tay, lúc thì bảo Trương Dược đi mua nước ngọt, lát bảo Đồng Quan đi lấy tài liệu, chỉ huy hai đứa con trai chạy đi chạy lại, cả ba tíu tít vui vẻ vứt Tần An ở một bên.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch