Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 477: Đường Mị rất lợi hại. (1)

Chương 477: Đường Mị rất lợi hại. (1)



Tần An không hề biết mình bị người ta tính kế, chẳng những muốn đá Đường Mị khỏi vị trí lớp trưởng còn coi y thành đối thủ cạnh tranh, lúc này y đang hối hận đáng lẽ đợi lúc sắp giải tán mới tới báo danh, giờ thì hay rồi, Tần An biết hôm nay mình đắc tội với không ít người, tuy không phải ai cũng để bụng, song chắc chắn không có thái độ thân thiện gì.

Chạy được một vòng nhân lúc giáo viên huấn luyện không chú ý, Tần An nhặt ba lô lên, lấy di động nhanh chóng gọi cho Vương Hồng Kỳ, sau đó lại chạy tiếp. Khi chạy qua lớp 158 quay đầu nhìn Diệp Trúc Lan. Diệp Trúc Lan đang đứng thẳng người, hai mắt hướng về về phía trước, mặt lạnh tanh nhìn Tần An chạy qua.nhưng cái lưỡi thì thè ra rất buồn cười, Tần An nhe răng, đợi tối nay cái lưỡi đó đừng hòng tụt vào.

Chạy tới vòng thứ ba thì Tần An không còn tâm tình mà nhìn Diệp Trúc Lan nữa rồi, chăm chú điều hòa hơi thở, tới vòng thứ năm bắt đầu thở dốc, mồ hôi tuôn như suối, cắn răng chạy hết mười vòng lảo đảo về chỗ nghỉ của lớp 156, thở không ra hơi.

Chu Hướng Phong đi tới, nhìn Tần An với ánh mắt thương hại:

- Trong lớp có nhiều người chửi cậu lắm đấy.

- Có cậu không vậy?

Tần An mắt lờ mờ, mặc đồng phục vào trông ai cũng như ai, suýt nữa không nhận ra, Chu Hướng Phong lại còn đen đi rất nhiều, con trai mà, đâu xoa kem chống nắng như con gái:

- Có chứ, lát nữa cứ thử đứng nghiêm là cậu hiểu.

Sự thắng thắn của Chu Hướng Phong làm Tần An xấu hổ, nhìn thấy Vương Hồng Kỳ xách hai két kiện lực bảo đi tới, vỗ vai hắn:

- Đi, giúp tôi chút.

- Làm gì?

Đợi khi Tần An nhận lấy két nước ngọt, Chu Hướng Phong liếm môi khô khốc:

- Cậu mời à, chơi được đấy.

Giáo viên hướng dẫn cũng đi tới, hắn nhìn thấy Vương Hồng Kỳ xách két kiện lực bảo mà lưng vẫn thẳng tắp, bước chân đều, thong thả, hỏi:

- Người anh em, từng đi lính phải không?

Vương Hồng Kỳ ném cho hắn một ***, trả lời ngắn gọn:

- Từng, xuất ngũ mười mấy năm rồi.

Giáo viên hướng dẫn vẫy đám học sinh đang nhìn chảy nước dãi:

- Tới đây uống đi, cậu ta khiến mọi người bị xui xẻo, nên chuộc lỗi.

Uống kiện lực bảo ướp lạnh, phả hơi mát từ trong dạ dày ra, toàn thân khoan khoái, Tần An nhìn vài người còn ngại ngùng không ra lấy, y cũng chẳng nói xin lỗi, cứ thế đi tới tung từng *** nước cho mỗi người, khoác vai Chu Hướng Phong đi tới ngồi chung bọn họ uống nước, chẳng mấy chốc cảm giác xa cách biến mất. Thiếu niên, dễ giận, dễ làm hòa, quan hệ đơn giản, tình bạn cũng đơn giản, cùng phơi nắng dưới ánh mặt trời, cùng uồng một *** nước ngọt mát lạnh là hiềm khích thành quá khứ hết.

Con người càng lớn, lòng dạ càng nhỏ, ngồi trong văn phòng có khi vì ánh mắt khác lạ của đồng nghiệp mà suy nghĩ cả ngày, lo đối phương có phải nắm được thóp gì của mình? Từ văn phòng đi ra, dọc đường gặp mấy đồng nghiệp không chào mình, thế là lo lần sau mình không tham gia họp đồng nghiệp có người nói xấu mình. Tần An nhìn đám bạn học cười đùa, chợt hiểu vì sao mình lại thích đi học, có lẽ bản năng ghét cái cuộc sống trước kia.

Tần An mang ba *** nước ngọt tới chỗ đám Ngải Mộ, tuy biết bọn họ đại khái chẳng ưa mình, nhưng đó là việc của họ rồi:

- Uống không?

Ngải Mộ hơi do dự vẫn nhận lấy, hai đứa con trai thấy Ngải Mộ nhận thì cũng nhận, nhưng không uống, vì đứng trong bóng râm nên chẳng khát.

- Tần An, khuyên cậu đừng có ý đồ với vị trí lớp trưởng.

Trương Dược nói với giọng uy hiếp, nhìn bộ dạng lúc nào cũng bình thản của Tần An làm người ta cực kỳ khó chịu:

- Tôi có ý đồ với vị trí lớp trưởng khi nào?

Tần An thoáng cái là hiểu ra:

- Ngải Mộ canh tranh lớp trường à? Đừng coi tôi là đối thủ, tôi không hứng thú, cũng không đủ thực lực.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch