Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 478: Đường Mị rất lợi hại. (2)

Chương 478: Đường Mị rất lợi hại. (2)


- Tưởng chúng tôi tin chắc.

Đồng Quan đặt mạnh *** nước ngọt xuống:

- Mình không muốn cạnh tranh lớp trưởng, vì sao cậu lại không? Đường Mị chắc là không tham gia quân huấn rồi, mọi người sao có thể chọn một người không quen biết, cơ hội của cậu rất lớn, nhìn xem, hiện giờ ấn tượng của mọi người không tệ.

Ngải Mộ điệu đà dùng ngón út vén tóc, cô gái này luôn vô ý có động tác như thế:

- Đường Mị sẽ làm lớp trưởng, tôi hay bạn sẽ không có hi vọng gì đâu.

Tần An vẫy tay rời đi, với lý lịch nghịch thiên của Đường Mị, y thấy mình muốn cạnh tranh cũng không nổi, bỏ phiếu chỉ là hình thức, Cung Lâm Tường nhận định thế nào mới là quan trọng nhất:

Ba người kia đưa mặt nhìn nhau, Ngải Mộ nhíu mày:

- Cậu ta có ý gì thế?

- Tần An giở trò thôi, để chúng ta cho rằng hết hi vọng, tới khi đó y sẽ đột nhiên nhảy ra.

Trương Dược hừ một tướng:

Đồng Quan lắc đầu:

- Để mình nhờ cha mình hỏi thân phận của Đường Mị.

Tần An về vị trí lớp, ngạc nhiên phát hiện Vương Hồng Kỳ thường ngày lầm lỳ như cục đá lúc này ngồi cùng với đám giáo viên hướng dẫn lại cười nói sôi nổi, những giáo viên hướng dẫn này đều là bộ đội vũ trang, có lẽ Vương Hồng Kỳ tìm thấy được đồng loại, bọn họ nhờ thế được nghỉ ngơi lâu thêm một chút.

Quân huấn tiếp tục tới 5 giờ 30 mới kết thúc, Tần An không thể ăn cơm với hai cô bạn, con gái không thích trên người dính nhớp, quần áo bẩn thỉu đi ăn uống, Tần An phải đi đón Tần Thấm, không đợi họ tắm xong được nên rời trường trước.

Rất nhiều học sinh học nội trú, lại thêm năm thứ hai và thứ ba ở khu khác, đường về khá rộng rãi, từng cơn gió mát xuyên qua hàng cây sướng tới lịm người, đi tới cổng trường học nghe thấy sau lưng có người gọi mình, Tần An bất đắc dĩ quay đầu, Ngải Mộ đuổi theo phía sau.

- Tần An, đi cùng nhé?

Ngải Mộ chạy chậm tới, hai má hơi ửng hồng, bầu ngực rung rinh đầy khiêu khích:

- Tôi phải tới tiểu học thí điểm.

Tần An nhìn sau lưng Ngải Mộ, không thấy hai đứa kia, nếu không y tránh đi rồi:

- Nhà mình ở gần đó đấy, nhà cậu cũng thế à?

Ngải Mộ cười rất vui vẻ:

- Đi đón cháu gái, nó học ở đó.

Ngải Mộ đi sóng vai Tần An, nheo mắt cười duyên:

- Mình đi cùng với, mình thích trẻ con lắm.

- Cô bé rất đáng yêu, bạn nhất định sẽ thích nó, nhưng mà nó lại không thích những chị gái xinh đẹp đâu.

Ngải Mộ hơi đỏ mặt, dù trông cô có vẻ rất hào phóng thoải mái, nhưng con gái dù sao có chút e thẹn, nhất là đối diện với với lời khen rất trực tiếp như vậy:

- Chị? Cô bé là cháu cậu mà, định làm trưởng bối mình sao?

- Vậy nó gọi bạn là dì, bạn chịu nổi không?

Tần An cười:

Tán gẫu vài câu, nhìn thấy tấm biển tiểu học thí điểm rồi, Ngải Mộ tựa hồ mới nhớ ra:

- Phải rồi Tần An, cậu quen Đường Mị à?

- Không quen, tôi chỉ nghe thầy Cung kể thôi, cô ấy cực kỳ ưu tú.

Tần An đoán được ý Ngải Mộ vì sao đi theo mình, tri kỷ tri bỉ bách chiến bách thắng mà, suýt nữa y nghĩ Ngải Mị có ý với mình, cô gái này cũng lợi hại lắm:

Ngải Mộ thất vọng "ồ" một tiếng, vốn tưởng nghe ngóng được gì ở chỗ Tần An, cô không dám chạy đi hỏi giáo viên rồi.

Tần An đứng ở đầu đường đợi đèn đỏ, đột nhiên nhìn thấy có một người dắt tay Tần Thấm từ trong cổng tường đi ra, bất chấp đèn đỏ, chạy qua đường.

- Tần An cẩn thận.

Ngải Mộ kinh hãi hét lên, phía trước Tần An luồn lách giữa dòng xe, có tiếng phanh gấp, có tiếng người chửi bới, chỉ thấy Tần An vượt qua đường, bế lấy một cô bé, đẩy người dắt tay cô bé lảo đảo ngã xuống đất, vẻ mặt tức giận.

- Cô định làm gì?

Tần An ôm chặt Tần Thấm vào lòng quát:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch