Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 481: Nửa đêm hẹn hò. (1) (1)

Chương 481: Nửa đêm hẹn hò. (1) (1)



Ăn cơm xong, Lý Thục Nguyệt dẫn Tần Thấm đi tản bộ, Tần An vẫn nằm dưỡng sức xem TV, nghe thấy tiếng gõ cửa đi ra mở, thấy Tần Thấm đang chào tạm biệt Đường Mị, Đường Mị hình như không đeo kính, ngoài hành lang chỉ có ngọn đèn nhỏ mù mờ không nhìn rõ, Đường Mị thấy Tần An liền quay người bỏ đi.

- Cô bé đó chẳng có thiện cảm gì với em hết, mai em nhớ mời tới ăn cơm đấy, chị cũng nói rồi.

Lý Thục Nguyệt thấy Đường Mị rất được, chỉ là chẳng biết cách ăn mặc, nếu có thời gian, cô sẽ giúp Đường Mị chăm chút đầu tóc, khi đó Tần An tha hồ mà há mồm nhìn:

- Cô ấy không tham gia quân huấn, mai tan học em tới nhà gọi.

- Mỗi ngày Đường Mị đều ngồi dưới cây ngô đồng xem sách, em đi qua nói một tiếng là được.

Tần An dỗ Tần Thấm đi ngủ, sau đó thi thoảng lại xem giờ, Lý Thục Nguyệt ngồi xem TV một lúc phát hiện ra lấy làm lạ:

- Sao em có vẻ đứng ngồi không yên thế?

- Em phải tới trường có chút việc.

Tần An định lén trốn đi, nhưng xem ra chị dâu ngủ rất muộn, đành khai thật:

- Đi đi, về sớm đấy.

Lý Thục Nguyệt ồ một tiếng, không đoán cũng biết:

- Đừng để con gái người ta phải đợi lâu.

Chị dâu hiểu lòng người như thế làm Tần An đỏ mặt, về phòng thay quần áo chạy đi.

Mặc dù mức độ phát triển của Lâu Tinh bình thường, nhưng khi bóng đêm buông xuống, thành phố có thêm không ít màu sắc, Karaoke, vũ trường lấp lánh bảng hiệu nê ông mang đầy hơi thở thời thượng, người qua lại không ít, những cái bóng ngắn dài không ngừng biến ảo, Tần An vừa xem đồng hồ vừa chạy tới trường.

Lúc này KTX nữ vừa mới tắt đèn không lâu, giáo viên tuần tra còn chưa tới, tiếng nói chuyện ríu rít không ngừng, Diệp Trúc Lan ôm chăn thơm phưng phức nằm trên giường căng thẳng hồi hộp, cảm giác giống Thôi Oanh Oanh và Trương Sinh trong (Tây sương ký), nhưng Thôi Oanh Oanh nhìn thấy Trương Sinh leo tường vào thì mắng không giữ lễ pháp, còn cô sẽ chạy đi kiếm thứ cho Tần An kê chân.

Diệp Trúc Lan ôm mặt, con gái phải giữ ý chứ, nhưng mà Thôi Oanh Oanh về sau còn chẳng là chủ động tới phòng Trương Sinh sao? Hai người đó làm chuyện xấu, mình và Tần An còn chưa làm mà, Diệp Trúc Lan nghĩ thế, không xấu hổ nữa, hoan hỉ lăn đi lăn lại trên giường.

- Diệp Tử, làm gì thế? Nhớ tình lang không ngủ được à?

Vương Nghệ Linh ở giường dưới đang cùng Dương Hiểu Lệ nói chuyện, nghe thấy động tĩnh giường trên liền trêu:

- Bạn mới nhớ ấy, chỉ hai đứa bạn là suốt ngày nói tới nam sinh.

Mới đầu Diệp Trúc Lan còn xấu hổ vì đề tài này, bây giờ thích ứng rồi, đốp chát lại ngay:

- Này, bọn mình chỉ nói miệng thôi, là ai hôm nay nói chuyện riêng với Tần An lớp 156 đấy, Tôn Tôn đã đi rồi, hai người còn đứng đó lén lút nói chuyện, có phải là hẹn tối nay gặp nhau không?

Giọng Dương Hiểu Lệ có chút trung tính, nghe rất to:

Tiếng cười khanh khách vang lên trong căn phòng, giường Tôn Tôn kề sát nhau, đầu đấu đầu, nhổm dậy nói:

- Mình và Diệp Tử, Tần An là bạn sơ trung, các cậu cũng không phải cũng luôn cùng đám con trai sơ trung tụ một chỗ à, chiều nay mình thấy hai bạn cùng người ta nói chuyện hơn nửa tiếng.

- Tôn Tôn, bạn thật tốt...

Diệp Trúc Lan thấy Tôn Tôn nói giúp mình liền bò dậy, ôm người cô thân thiết:

- Chúng ta không quen họ lắm, không biết con người họ ra sao, chuyện giữa bạn và Tần An đừng để lộ ra, ai biết họ có đi mách không?

Các cô gái thường có hai điểm chung, thích đồn đại và mách lẻo, Tôn Tôn không rõ giáo viên cao trung nhìn nhận chuyện yêu sớm ra sao, nhỏ giọng nhắc:

- Mình và Tần An làm sao?

Diệp Trúc Lan rút kinh nghiệm rất nhanh chớp mắt ngô nghê hỏi:

- Đồ chết bầm, giả vờ với cả mình à?

Tôn Tôn quay người đi không thèm để ý nữa:

- Này, hai bạn kể chuyện Tần An xem, mình thấy cậu ấy đẹp trai, cao ráo lại còn thông minh, dáng vẻ lúc chạy bộ ấy, nghiêm nghị nam tính...

Vương Nghệ Linh phía dưới giọng si mê vọng lên:

- Có gì hay mà nói, quen cậu ta chỉ xui xẻo thôi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch