Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 482: Nửa đêm hẹn hò. (1) (2)

Chương 482: Nửa đêm hẹn hò. (1) (2)


Tôn Tôn bĩu môi, động tác này cô cũng bị Diệp Trúc Lan cảm nhiễm:

- Sao lại xui xẻo?

Dương Hiểu Lệ mặc mỗi cái quần lót trắng và áo ba lỗ bó người, ngồi lên:

- Mình muốn làm quen với cậu ấy, thấy cậu ấy hào phóng lắm, mời cả lớp 156 uống kiện lực bảo, bằng cả tháng lương của người ta ít gì. Mẹ mình hay nói, học tốt không bằng kiếm được nam nhân tốt, có bạn trai như thế thì khỏi lo tương lai rồi.

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn trong bóng tối nhìn nhau, đây chính là bạn cùng phòng suốt ba năm của mình đấy à? Đúng là khác với sơ trung quá xa.

"Rầm, rầm..." Tiếng gõ cửa vang lên, giáo viên đi tuần bêm ngoài trầm giọng nói:

- Nói chuyện gì đấy? Còn làm ồn là trừ điểm.

Trong phòng tức thì im phăng phắc, một lúc sau tiếng bước chân đi xa dần, vẫn là Dương Hiểu Lệ nói:

- Đi rồi, không quay lại nữa đâu, thời sơ trung cũng thế, kiểm tra xong là có thể nói chuyện cả đêm.

Diệp Trúc Lan trốn trong chăn kêu khổ không thôi, thường ngày không quan tâm tới họ nói chuyện đến lúc nào, nhưng hôm nay xem chừng không trốn đi được rồi.

- Ngủ sớm đi, ai mà biết sáng mai có chơi cái trò tập trung bấn ngờ không.

Tôn Tôn chẳng hứng thú trò chuyện:

- Tập trung bất ngờ là gì?

Có cô gái tò mò hỏi:

- Là trời chưa sáng đột nhiên thổi cỏi bắt chúng ta ra sân tập trung, kiểm tra nhân số xong sẽ cho về ngủ, ai không tới đúng giờ là bị phạt, chị họ mình có kể, thường sau một tuần quân huấn bọn họ hay chơi trò này lắm, có khi làm ba bốn lần, các bạn không ngủ sớm lấy sức thì tha hồ mà mệt.

- Họ định giết người à?

- Làm sao chơi ác thế, mình rất thích ngủ nướng.

Nghe thông tin Tôn Tôn tiết lộ, đám con cái nhao nhao than vãn rồi dần dần im lặng, người bật đèn pin xem truyện cũng tắt đèn pin đi, hậm hực đi ngủ, Diệp Trúc Lan hận không thể hôn Tôn Tôn một cái.

Đợi đến khi không còn tiếng động nào nữa, Diệp Trúc Lan từ từ bò xuống giường, thong thả mở cửa phòng, không ai phát hiện, cửa mở ra, Diệp Trúc Lan bị đèn ở hành lang làm chói mắt, nhìn xuống sân, không thể thấy rõ sau cây liêu lớn liền triệt để yên tâm.

Làm cái chuyện vụng trộm nhiều rồi, thần kinh Diệp Trúc Lan rất tốt, huống hồ cô chuẩn bị cả rồi, nếu bạn bè trong phòng phát hiện thì nói là đi vệ sinh, ra ngoài bị bắt thì nói là mất đồ đi tìm, cô mang theo cả đèn pin nữa. Lom khom người xuống cầu thang, vừa lách mình vào cây liêu bị hai bàn tay ôm lấy eo, sau đó hai cánh môi tìm chính xác lấy môi mình, Diệp Trúc Lan thoáng giật mình ngửi thấy mùi Tần An, vươn tay ra ôm đầu y, nhiệt tình đáp trả, hai cái lưỡi quấn lấy nhau, lúc liếm, lúc cọ khẽ, lúc mút chặt.

- Tần An..

Rất lâu sau Diệp Trúc Lan mới đẩy Tần An ra, thỏ thẻ gọi:

- Mình nhớ bạn.

- Mình cũng thế.

Tần An lại kéo Diệp Trúc Lan vào lòng, váy ngủ của cô rất trơn, sờ lên có thể cảm giác được hơi ấm do da thịt tỏa ra, ghé tới hôn môi cô, lần này hai người không hôn kịch liệt như trước, hai cánh môi ướt át cứ liên tục chạm nhẹ vào nhau.

Hôn sâu dễ sinh dục vọng trên thân thể, hôn nhẹ lại là tâm linh giao tiếp, dù cách nào thì kết quả dần dần đi tới một điểm chung, hô hấp hai người ngày một gấp gáp nóng bỏng, hai tấm thân trẻ trung đều không kìm chế được mỗi lúc một dán sát vào nhau hơn.

- Đồ lưu manh.

Có thứ cưng cứng nhô lên cách hai lớp vải chọc vào bụng, Diệp Trúc Lan cảm thụ được, mắng một tiếng rồi lại nhào tới hôn, cô đã rất kinh nghiệm, biết hôn thế nào để thoải mái nhất, không bị ngạt thở. Tiếng thở như rên siết của cô gái trong lòng làm hai tay Tần An không cách nào thành thực được nữa, vuốt ve dọc tấm lưng mượt mà, nắm dây áo ngủ kéo xuống, môi từ từ chuyển mục tiêu hôn dần dần từ vai xuống...







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch