- Có phải cậu thấy hình tượng của tôi không hề giống họ tưởng tượng, sẽ khiến họ bất ngờ, nên vui lắm phải không?
Đường Mị cúi đầu xuống tiếp tục xem sách:
Thế cũng đoán ra được à? Đúng là yêu quái, Tần An xấu hổ bao biện:
- Tôi không có ý đó, chẳng lẽ bạn không muốn quen thêm vài người bạn à? Sau quân huấn bạn mới đi học, giờ quen trước, sau này có gì còn có người hỏi.
- Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn phải không? Tôi rất muốn làm quen hai người họ.
Giọng Đường Mị nghe có vẻ trịnh trọng, Tần An lại thấy có vẻ qua loa, cũng chẳng để ý, dù sao cô ấy đồng ý rồi, coi như mình đã chấp nhận lời xin lỗi của mình, nói xin lỗi mãi cũng ngại.
Suốt một ngày quân huấn, không chỉ Tần An uể oải mệt mỏi, Diệp Trúc Lan chẳng có tinh thần, ngạc nhiên là Tôn Tôn cũng y chang, song không còn sức mà nghĩ tới nữa. Buổi trưa Tần An chạy về nhà, dùng lửa nhỏ ninh canh, rồi làm sao gia vị để làm nước mỳ, sau đó ngáp ngắn ngáp dài tới trường.
Hôm nay không còn lý do hoạt động hội học sinh để trốn, ba người Ngải Mộ phải tham gia quân huấn, Trương Dược và Đồng Quan tỏ thái độ thù địch rõ ràng với Tần An, lúc chạy bộ mỗi đứa một bên kẹp Tần An vào giữa khiêu khích. Mặc dù hai thằng này nhiều tuổi hơn, phát triển sớm hơn, cao lớn hơn, nhưng nếu không phải có giáo viên huấn luyện đứng quan sát thì Tần An đã ngáng chân cho ngã dập mặt rồi, giờ phải nhịn, ai gây sự trước là dại.
Hậu quả không tập trung chạy làm chuyện ngu xuẩn là kết thúc mười vòng Tần An vẫn đứng được còn hai thằng kia lăn ra đất.
- Chiều nay cậu có đi đón Tần Thấm không?
Nữ sinh chỉ chạy có năm vòng, Ngải Mộ đã nghỉ ngơi một lúc duyên dáng xinh đẹp tới bắt chuyện với Tần An:
- Chị dâu tôi đi đón, chỉ khi nào tôi về sớm hoặc là chị ấy có việc mới đi đón thôi.
Tần An chống tay thở đốc đáp:
- Bọn mình sau 5h30 mới tan học, tiểu học thí điểm thì 5 giờ đã tan học, cậu để Tần Thấm đợi như vậy cũng không yên tâm phải không? Hay là dẫn Tần Thấm tới nhà mình chơi, đợi quen rồi, sau này bảo giúp việc n hà mình đón Tần Thấm tới nhà mình chơi trước, dù sao cũng không xa, mẹ mình rất thích trẻ con.
Ngải Mộ rất nhiệt tình đề nghị:
Tần An ngạc nhiên nhìn Ngải Mộ, lời này quá mạo muội, hai bên đâu thân quen tới mức đó.
Khi hai người không quen thuộc tới mức độ nhất định lại nhiệt đình đưa ra lời đề nghị vượt quá quan hệ, không khiến người ta cảm kích mà còn sinh ra đề phòng, nhất là Tần An biết Ngải Mộ chẳng phải là người vô duyên vô cớ giúp người khác, là tấm gương học theo Lôi Phong đỡ người già qua đường, lắc đầu từ chối:
- Cám ơn nhé, tôi nhờ người khác giúp rồi.
Nếu gặp tình huống cả mình và chị dâu không tiện thì đã có Vương Hồng Kỳ rồi, Tần An không giao Tần Thấm cho người ngoài.
Bị từ chối song Ngải Mộ vẫn nở nụ cười luôn làm Trương Dược và Đồng Quan sinh ảo tưởng:
- Nếu cần giúp cứ bảo mình nhé.
Tần An gật đầu, cô gái này nhìn ra phân lượng của Tần Thấm trong lòng mình rồi, còn hiểu rằng trẻ con là điểm đột phá tốt nhất để kéo gần quan hệ đôi bên, tâm cơ không tệ, chẳng qua chưa đủ lịch duyệt cuộc sống nên thể hiện hơi quá đà một chút, nhưng sau này lớn lên ra xã hội không cần bằng cấp quá cao vẫn như cá gặp nước.
Buổi chiều kết thúc quân huấn, quả nhiên Diệp Trúc Lan thuyết phục được Tôn Tôn, ba người lề mà lề mề tới cuối cùng, sau đó lảng dần ra bụi cây ở góc sân lẻn đi.
Ba người lặng lẽ tới phía sau khu nhà ở giành cho nhà giáo viên ở góc tường phía tây, lương giáo viên không tốt, thêm nữa đa phần chuyển từ nông thôn lên vẫn giữ thói quen mở vườn rau, dựng chuồng gà, tạo thành cảnh tượng hiếm thấy giữa thành phố. Trèo qua hàng rào, mấy con gà đang kiếm ăn nhìn thấy ba người vỗ cánh kêu loạn lên, Tần An chuẩn bị trước, móc ra một nắm gạo tung đầy đất, bọn gà tuy cảnh giác nhưng không kêu nữa.