Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 487: Trốn trường. (2) (1)

Chương 487: Trốn trường. (2) (1)



Nhìn bộ dạng đắc ý của Tần An, hai cô gái không muốn khen, nhưng phải thừa nhận Tần An làm chuyện gì cũng luôn suy nghĩ chu đáo.

- Bạn khen cậu ấy một câu đi, nếu không cậu ấy sẽ luôn nhắc bạn vừa rồi bản thân đã làm chuyện ghê gớm ra sao.

Tôn Tôn đẩy Diệp Trúc Lan một cái:

Diệp Trúc Lan cẩn thận áp tiếng cười xuống, vẫn giòn tan:

- Sao bạn không khen?

- Mình không ấu trĩ như thế, lại không phải trẻ ba tuổi, không khen thì thôi. Đi, đừng nói chuyện ở đây, trên lầu có người sống đấy.

Tần An chỉ chuồng gà:

- Ai lên trước?

Chuồng gà dùng trúc đan thành, so với lồng bằng gỗ còn chắc hơn nhiều, tối qua Tần An đã leo rồi, thể trọng của y còn chịu được thì hai cô gái không thành vấn đề.

Thời sơ trung Diệp Trúc Lan thường hay leo tường, còn rất thích đi trên tường, kinh nghiệm phong phú, trèo lên chuồng gà trước, hai tay bám gờ tường, Tần An ở dưới nâng hai chân cô lên, Diệp Trúc Lan nhẹ nhàng leo lên tường, nhảy xuống.

- Úi da.

- Sao thế?

Tôn Tôn áp giọng xuống lo lắng hỏi:

- Không sao, nhanh lên, không có ai đâu.

Diệp Trúc Lan ở bên kia giục:

Tôn Tôn leo lên chuồng gà, cô nằm mơ cũng không bao giờ nghĩ tới một ngày mình làm chuyện điên rồ này, song bây giờ không còn đường lui nữa, vất vả mãi mới len được lên tường, nhưng nhìn khoảng cách quá cao không dám nhảy.

Tần An nhảy lên chuồng gà, nhún mình lấy đà một cái là mượn lực bám tường đu qua bên kia, sau đó giang tay ra:

- Nhảy đi mình đỡ.

- Nằm mơ.

Tôn Tôn không cho Tần An cơ hội lợi dụng, ngồi xuống tường, tay cẩn thận bám chắc bờ tường, sau đó từ từ thả hai chân xuống, nửa tường rồi mà vẫn không dám thả người xuống, Tần An phải đi tới ôm lấy hông cô hạ xuống đất.

- Vừa rồi mình có thể tự xuống.

Đẩy Tần An ra, Tôn Tôn vẫn mạnh miệng:

- Tôn Tôn leo tường cũng rất lợi hại, vừa rồi mình không nghĩ ra xuống như thế.

Diệp Trúc Lan xoa xoa mông, tường quá cao cô ngã đập mông xuống, may mà là nền đất:

- Sao lợi hại bằng hai bạn được, nhớ năm thứ hai, cả trường lao động dọn sân, hai đứa bạn treo lên tường đất nhảy xuống, cả hai không sao, còn cười như đứa ngốc, khiến thầy cô sơ hết hồn.

Ba người vừa đi vừa đấu khẩu, ra tới đường lớn là tăng tốc chạy tới nhà Tần An, sau quân huấn, toàn thân đầy mồ hôi, ai cũng muốn đi tắm.

- Thơm quá, thơm quá.

Vừa vào cửa Diệp Trúc Lan ngửi thấy mùi thức ăn đã ứa nước miếng, rối rít cả lên:

Tôn Tôn hừ một tiếng, cô ngửi một cái là biết cái thứ canh đó, trước kia chỗ đó Diệp Trúc Lan nhỏ hơn mình nhiều, bây giờ sắp bằng rồi, hôm trước Diệp Trúc Lan thay áo lót cô len lén nhìn, chẳng lẽ canh này hiệu nghiệm như vậy à?

- Hai đứa tới rồi.

Lý Thục Nguyệt từ bếp đi ra nhìn hai cô gái, từ hồi ở tỉnh thành tới giờ mới gặp lại, cô rất vui:

- Hai đứa lớn nhanh quá, càng ngày càng xinh đẹp rồi.

- Làm phiền chị quá.

Tôn Tôn rất lễ phép, còn Diệp Trúc Lan thì cười một cái thật ngọt sau đó mắt ngó nghiêng, đoán hai cái phòng ngủ, cái nào của Tần An.

Tần An đẩy cửa phòng tắm:

- Hai bạn tắm trước đi, mình tắm sau.

- Đương nhiên rồi, còn phải nói sao, bạn mà tắm trước thì phòng tắm hôi rình.

Diệp Trúc Lan kéo tay Tôn Tôn vào phòng tắm:

Lý Thục Nguyệt bảo Tần An:

- Em đi gọi Đường Mị đi, cô bé đang ở trên nhà đấy, Tần Thấm cũng ở trên đó, nó luôn mồm "chị Đường Mị, chị Đường Mị", còn thân hơn em rồi.

- Làm gì có chuyện đó, Tần Thấm lập trường không kiên định gì cả.

Tần An chạy lên lầu, Tần Thấm thích mình nhất mới đúng, không biết Đường Mị có cái gì hay chứ, hơi ghen tỵ, gõ cửa mạnh một chút:

- Chú. chú, đây là quà chị Đường Mị tặng cháu, còn có rất nhiều quần áo nữa, chị Đường Mị nói lát nữa sẽ cho cháu hết búp bê.

Tần Thấm cùng Đường Mị đi ra mở cửa ôm lấy chân Tần An, Tần An nhìn thấy Tần Thấm cầm một con búp bê baie, tóc mềm óng ánh, quần áo may đo tỉ mỉ, tuyệt đối không phải thứ hàng nhái trong nước có thể so sánh, mình thua bởi con búp bê này cũng phải thôi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch