Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 488: Trốn trường. (2) (2)

Chương 488: Trốn trường. (2) (2)


- Xuống ăn cơm.

Tần An không ngờ cô gái này cho búp bê mặc đẹp như vậy lại chẳng chú ý hình tượng của mình:

Đường Mị vẫn đeo cái kính cổ lỗ sĩ như học giả thời xưa, giọng kính đổi thành màu giống hổ phách, trông càng già dặn, mái tóc xù miễn cưỡng dùng cái nịt buộc lại, đằng sau còn dùng một cái dây vải như tùy tiện xé từ bộ quần áo nào xuống để buộc, trông giống phụ nữ nôn thông vì bận bịu việc nhà nên không chăm chút đầu tóc.

- Bộ dạng tôi là thế đấy, cậu không cần nhìn.

Tần An ngượng ngấp dời ánh mắt đi, thấy mình nên ít nói chuyện với Đường Mị thì hơn, bộ dạng ngốc ngốc, nhưng lời nói rất dễ khiến người đối diện phải á khẩu.

Xuống dưới tầng ba, Đường Mị hít một hơi:

- Cậu nấu canh à?

- Sao bạn biết là tôi nấu?

Tần An ngạc nhiên, cô gái này thần kỳ quá đi:

- Thuận miệng hỏi thế thôi.

Đường Mị dẫn Tần Thấm đi tới ghế sô pha chơi búp bê:

Tần An nhún vai bật TV lên, kéo bàn ăn tới trước ghế, vào bếp múc canh xương thơm ngào ngạt ra, mùi thơm làm Tần Thấm đang chơi búp bê cũng phải cúi đầu chép môi vài cái.

Chẳng bao lâu Lý Thục Nguyệt cũng bê thức ăn cô làm lên, Tần An vào bếp làm mỳ, hương vị Thập Tự Bình chính tông, váng mỡ đỏ rực nổi trên nồi nước nhìn đã muốn ăn, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn từ trong phòng tắm ra nuốt nước bọt liên hồi, cả hai đều nhớ món này.

- Đây là cái lợi chúng ta cùng học cao trung đấy, nếu không các bạn đi đâu mà ăn thứ này?

Tần An đắc ý vênh mặt:

Nhưng hai cô gái thì không để ý tới y nữa mắt nhìn Đường Mị đang chơi với Tần Thấm, cô gái đó sao?

- Đường Mị lớp 156, chưa tới trường.

Tần An lại chỉ hai cô gái:

- Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn của lớp 158, ba chúng tôi là bạn học sơ trung, cùng rủ nhau thi vào Nhất Trung.

- Chào các bạn.

Đường Mị nhìn chăm chú thật lâu, hai tay nắm mặt bàn, móng tay hồng hồng cào sơn bàn thành vết, cúi đầu giúp Tần Thấm chỉnh quần áo cho búp bê:

- Chào bạn.

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều cảm thấy quai quái, nhưng không tiện phát biểu gì, nếu không được giới thiệu làm sao có thể ngờ đây chính là cô gái khiến năm thứ nhất tới giờ vẫn bàn tán không thôi:

- Mọi người cứ ăn trước, mình đi tắm.

Tần An vào phòng tắm, đồng phục quân huấn được hai cô gái gấp gọn gàng trên ghế, đồ lót dấu phía dưới, trong phòng vẫn còn lẩn khuất mùi thơm thân thể, cực kỳ hưởng thủ vừa hát vừa tắm:

- Kệ Tần An, nó tắm nhanh lắm, chúng ta ăn thôi.

Lỳ Thục Nguyệt cởi tạp dề, bế Tần Thấm ngồi bên mình gọi ba cô gái:

Dù rất lâu rồi không được ăn ngon, nhưng vì có Đường Mị ở đây, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn đều chú ý hình tượng, ăn từng miếng nhỏ, cũng không chuyên môn ăn món mỳ mình thích nhất.

Tần An tắm xong đi ra thấy vậy hỏi:

- Sao thế, không hợp khẩu vị à?

Rồi tự múc cho Diệp Trúc Lan một bát canh lớn, cho Tôn Tôn một bát mỳ lớn.

- Cậu coi bọn mình là lợn chắc?

Tôn Tôn lườm một cái cháy mày, ai lại đi ăn bát mỳ to thế kia:

- Cứ ăn thoải mái đi, không cần khách khí làm gì, hai món này đều do Tần An trưa không ngủ chạy về làm đấy, đến hôm nay chị mới biết nó làm được mấy món này.

Lý Thục Nguyệt trêu hai cô gái:

- Canh này không tệ, thích hợp con gái tuổi dậy thì, bổ khí huyết, kiện tỳ, điều hòa âm dương, bổ ích thông nhũ.

Đường Mị múc bát canh, ngậm trong miệng một lúc mới nuốt:

- Bổ ích thông nhũ là gì?

Diệp Trúc Lan tò mò hỏi:

- Là điều tiết rối loạn nội tiết tố sau khi sinh, kích thích tuyết vú phát triển, kích hoạt tế bào tuyến vú, khiến nó sản sinh sữa... Đương nhiên đó là hiệu quả cho nữ nhân sau khi sinh.

Đường Mi liếc mắt nhìn Tần An:

- Con gái uống vào có hiệu quả gì, cậu ta rõ nhất, không phải cậu ta chuyên môn làm cho bạn sao?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch