Cho dù chuyện này ai cũng biết, nhưng nghe Đường Mị nói thẳng ra bằng cái giọng đều đều như đọc thuộc lòng, Diệp Trúc Lan cảm tưởng ai nấy đều đang nhìn mình, mặt thiếu điều úp vào bát canh vẫn còn đang bốc hơi, xấu hổ không dám uống thêm nữa.
Đường Mị vẫn thản nhiên húp một bát, lại tự múc thêm bát nữa.
- Diệp Tử, uống đi...
Tôn Tôn bị lời lẽ của Đường Mị làm khó chịu, song không tiện nói gì, cũng tự múc một bát uống cho Diệp Trúc Lan đỡ xấu hổ:
- Vừa xong bạn ăn hết mỳ to rồi giờ lại còn uống nhiều canh như thế, lát nữa mỳ nở ra tha hồ mà khó chịu.
Đường Mị chẳng ngại ánh mắt thị uy của Tôn Tôn:
- Nếu tôi là bạn thì từ giờ sẽ không ăn thêm gì nữa, ăn càng nhiều càng khó chịu.
- Đường Mị, bạn không ăn thì thôi, đừng làm mọi người mất hứng.
Tần An hơi chút tức giận:
Đường Mị đặt đũa xuống, hai mắt sau cái kính dày nhìn Tần An:
- Cậu nghĩ tôi thèm mấy món này lắm à, tôi không quan tâm cậu làm cho ai ăn, dù sao không liên quan tới tôi, chẳng lẽ tôi còn phải chuyên môn mua vui cho họ à?
Nói xong kệ Lý Thục Nguyệt giữ lại, đi thẳng ra cửa lên lầu.
Mọi người ngồi thừ ra, không ai ngờ sẽ thành thế này, Đường Mị thái độ lúc nào cũng như chẳng quan tâm gì tới thế giới xung quanh, mình thích gì làm nấy, vậy mà vì một câu nói của Tàn An lại bùng phát.
Lý Thục Nguyệt cảm giác phản ứng của Đường Mị không bình thường, không thỏa đáng, thở dài:
- Ăn đi, hai đứa ăn nhiều một chút, Tần An tốn công làm cho hai đứa ăn thoải mái đấy.
Tôn Tôn không ăn nữa, cô đã ăn cả bát mỳ to rồi, nếu không phải vì để Diệp Trúc Lan đỡ xấu hổ đã không húp thêm canh, nếu không sẽ rất tức bụng, điều đó chẳng cần Đường Mị.
Tần Thấm cũng rầu rĩ không vui, lặng lẽ múc từng thìa cơm cho vào mồm, ăn xong xin phép rồi bê bát ra bồn rửa, nó không biết chị Đường Mị và hai chị xinh đẹp có chuyện gì, hình như không thích nhau.
Tần An cố gắng vãn hồi, không khí bữa ăn vẫn cứ diễn ra có phần gượng gạo, Tôn Tôn đã ăn xong, rời bàn vào phòng Tần An thăm quan, khá gọn gàng, không có mùi lạ như cô tưởng tượng, rèm cửa, đệm đều có màu xanh da trời dịu mắt, ở ban công là lồng thỏ, con thỏ vẫn béo tốt, có vẻ sống thoải mái lắm, trên bàn học đặt ảnh chụp chung ba người ở tỉnh thành, bên cạnh là cuốn nhật ký, cô thuận tay lật xem.
Tần An cướp lại:
- Muốn xem trộm của mình đấy à?
Diệp Trúc Lan cung vào phòng, đưa tay khều khều thỏ:
- Tần An, bạn và Tôn Tôn rao đổi nhật ký à?
- Mình việc gì lại trao đổi với cậu ấy, chẳng cần nghĩ cũng biết nhật ký cậu ấy là, hôm nay cùng Tôn Pháo thi leo cây, kết quả Tôn Pháo ngã xuống trước, mình chiến thắng …
Tôn Tôn hứ một tiếng:
- Nếu bạn trao đổi với Tần An, mình có thể hỏi Tần An xem trong nhật ký của bạn viết gì.
Trao đổi nhật ký là trò chơi giữa các cô gái thân thiết nhất, chia sẻ bí mật của nhau sẽ càng thêm thân, Diệp Trúc Lan rất hứng thú muốn xem trộm tâm sự của Tôn Tôn:
- Bạn muốn ăn đòn đấy à?
Tôn Tôn uy hiếp, nói tới leo cây, nhớ ra lát nữa về lại leo tường, vừa mới tắm rửa sạch sẽ xong, cô rất không muốn làm chuyện đó lần nữa:
- Lát bọn mình về thế nào, lại leo tường à?
- Đây là đi học hay đi tù thế, một chút tự do nhân thân cũng không có.
Diệp Trúc Lan ngồi phịch xuống giường làu bàu, lúc tan học có người nhân lúc đông người trốn ra ngoài, bảo vệ không thể kiểm tra hết, nhưng lúc về không xong rồi, đành phải báo danh, sau đó đợi chủ nhiệm lớp tới xác nhận, phê bình một trận:
- Yên tâm, chị dâu đưa các bạn về.
Vương Hồng Kỳ tới huyện Đào Nguyên, lái chiếc Santana của Lsy Thục Nguyệt, chiếc Audi đỗ ở gara cách tiểu khu không xa, một tiểu thu bình thường thế này, nhà nào có xe hơi quá bắt mắt, Lý Thục Nguyệt không muốn gây chú ý như thế, thường ngày xe ở đó, khi đi làm việc có chiếc Audi, không ai dám xem thường cô.
Lý Thục Nguyệt lái xe, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn ngồi phía sau, Tần An bế Tần Thấm ngồi ghế phụ, xe đi tới cửa, bảo vệ đi ra kiểm tra thì Lý Thục Nguyệt hạ cửa kính xuống, mỉm cười nhỏ nhẹ nói: