Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 490: Chị dâu thật tốt. (2) (2)

Chương 490: Chị dâu thật tốt. (2) (2)


Bảo vệ xương nhũn ra mấy phần, thương ngày cũng có phụ huynh lái xe tới đưa đón con mình, nhưng những người có tiền đó nào thèm nhìn anh bảo vệ lương tháng ba trăm, càng không nói tới mỹ nữ xinh đẹp như thế chủ động trò chuyện với mình, lúng túng ấn nút để rào chắn nâng lên cho xe đi qua.

- Dễ thế thôi sao?

Diệp Trung Lan kinh ngạc ngoái đầu nhìn, vừa rồi cô còn lo không vào được.

- Bi ai của nam nhân.

Tần An đập đập đầu vào cửa kính, thằng cha đó làm mất mặt nam nhân toàn thế giới rồi, y cũng nghĩ chị dâu phải nói khó mấy câu cơ:

Mấy cô gái cười khúc khích, Tần Thấm chẳng hiểu gì cũng vỗ tay cười theo.

- Lần sau đừng leo tường nữa, hai đứa muốn ra ngoài chơi thì gọi điện cho chị, chị sẽ tới đón.

Lý Thục Nguyệt nhìn hai cô gái ngượng ngùng:

- Không cần ngại, chị còn chê hai đứa hôm nay ăn quá ít, lần sau làm thêm nhiều món ngón cho hai đứa ăn, Diệp Tử giống Tần An, thích gà cung bảo, thịt bò hầm, còn Tôn Tôn ăn giống chị, chị em mình hợp nhau nhất, chị nhớ cả rồi.

- Cám ơn chị.

Xe dừng lại, hai cô gái đi xuống, Tôn Tôn nhỏ giọng nói với Tần An:

- Chị dâu cậu thật tốt.

- Đương nhiên rồi.

Tần An mặt đầy tự hào:

Giờ tự học buổi tối đã bắt đầu, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn vội vàng đi tới khu phòng học, hai cô gái đều mặc quần jean ôm lấy bờ mông tròn trịa hai chân thon dài, chiều cao tương đương nhau, một để tóc xõa bên vai, một buộc đuôi ngựa, tràn ngập sức sống thanh thuần.

- Thích cô bé nào?

Lý Thục Nguyệt tủm tỉm cười hỏi:

- Đều thích ạ.

Tần An hơi xấu hổ nói lảng đi:

- Nhưng chú thích Tần Thấm nhất, Tần Thấm rất ngoan.

Tần Thấm cao hứng thơm lên má Tần An.

- Diệp Tử thật to gan, học em đấy, làm bừa quá thể.

Vừa rồi Lý Thục Nguyệt nghe Diệp Trúc Lan hỏi Tần An có thể làm ho họ hai cái giấy ra vào giả không, may mà Tần An không đồng ý, nếu không nếu như bị bạn học quen biết phát hiện ra, thế nào cũng ghen tỵ đi mách, lúc đó rắc rối to:

- Diệp Tử ham chơi, từ thời so trung đã thế, cuộc sống trong KTX gò bó, nhưng dần dần sẽ quen thôi.

Tần An khom người thả Tần Thấm xuống, cô bé chạy tới sân nhỏ gần đó xem tập võ:

- Có một đứa không giữ quy củ như em, hai đứa nó không lo quá đơn điệu.

Lý Thúc Nguyệt hít sâu một hơi gió mát mang đậm hương vị cây cỏ:

- Trường em có hoàn cảnh rất tốt, sân còn trồng cỏ nữa.

Tần Thấm sung sướng chạy trên lớp cỏ mềm, Tần An liên tục hô chậm thôi, còn đi sau đỡ, Tần Thấm cười khanh khách chạy vèo đi, làm mặt quỷ trêu Tần An.

Lý Thục Nguyệt đi song song với Tần An mới phát hiện không biết từ bao giờ, vai Tần An đã cao hơn mình rồi:

- Em chiều Tần Thấm quá rồi, chị lo em làm hư nó, giờ có gì không vừa ý là khóc quấy đòi tìm chú, biết em thế nào cũng chiều ý nó.

- Tần Thấm đôi khi quấy chỉ là vì muốn người lớn dỗ dành thôi, với lại một cô bé được chiều thế nào cũng chỉ kính cách kiêu căng một chút, ương bướng một chút, sao hư nổi ạ.

- Em toàn nói hay thôi, sau này phải nghiêm khắc một chút, không thể thỏa hiệp thì kiên kiên quyết không được thỏa hiệp.

Lý Thục Nguyệt đánh vai Tần An một cái:

- Nếu không cứ thế này có em làm chỗ dựa, nó ngày càng vô pháp vô thiên, chị nói nó cũng không nghe.

- Em sẽ chú ý hơn.

Gió đêm nhè nhẹ lướt qua lay động lọn tóc trước trán Lý Thục Nguyệt, hai người thong thả dạo bước bên nhau, phía trước Tần Thấm chạy một đoạn đứng lại vẫy vẫy gọi bọn họ đi nhanh hơn, có chút hạnh phúc êm đềm chảy qua lòng cô.

Xa xa mấy khu phòng học phát ra ánh sáng trăng trắng, giáo viên trực ban qua lại tuần tra, học sinh sở trường võ thuật có tố chất thân thể rất tốt, ban ngày quân huấn vất vả, bây giờ vẫn tinh lực thịnh vượng tập võ trên bãi cỏ, tiếng hô đầy đồng đều sức mạnh thấu trời đêm.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch