Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 491: Chuyện này chưa xong đâu. (1)

Chương 491: Chuyện này chưa xong đâu. (1)



Không khí trong trường Nhất Trung rất tốt, cây xanh nhiều chẳng khác gì công viên, Tần Thấm chạy ra tới đường chạy ngoài sân nhỏ, lúc này mấy học sinh võ thuật đang tập chạy quanh sân, nhìn thấy Tần Thấm, người chạy đầu tiên hét lớn, tung mình nhảy qua đầu cô bé, những người sau cũng làm theo, liên tiếp bảy tám người liền như thế làm Tần Thấm sợ hãi ôm đầu ngồi xuống đất. Hai chị em vội vàng chạy tới, không ngờ người cuối cùng nhảy qua không may chân va phải, Tần Thấm ngã lăn lông lốc trên bãi cỏ, khóc toáng lên.

- Tần Thấm, cháu có sao không?

Tần An hết hồn, vừa tới nơi cẩn thận ngồi xuống nhìn, không dám động chạm tùy tiện, sợ cháu mình bị thương ở đâu.

- Chú.

Đôi mắt tròn treo giọt lệ long lanh, Tần Thấm từ bụi cỏ bò dậy, lao tới ôm ghì lấy cổ Tần An:

Lý Thục Nguyệt sờ chân tay, ngực bụng con mình, liên tục hỏi có đau không, Tần Thấm đều lắc đầu nói không đau mới yên tâm.

Đám học sinh kia dừng lại, người va phải Tần Thấm thấy nó ôm một thiếu niên khóc có vẻ không sao cả thì thở phào:

- Không sao à, sợ hết hồn, cứ tưởng đá chết rồi chứ.

Đám còn lại cười rộ lên, tên cầm đầu trêu chọc:

- Tiêu Binh, cậu cũng kém quá đấy, con bé cao chưa nổi một mét, thế mà không nhảy qua nổi à?

- Vừa rồi chắc Tiêu Binh nhớ tới chuyện hồi nhỏ bị nữ nhân nhảy qua đầu, bị ám ảnh tâm lý.

Tên khác trêu chọc:

- Chân cậu ta ngắn, đã nói cậu ta không thích hợp học cước pháp mà, đá như thế mà đứa bé chẳng sao cả. Nếu lên sàn đấu, còn chẳng phải chính là miên thối trong truyền thuyết à, chân mềm như bông vậy.

Một tên giơ chân đá hờ Tần Thấm một cái:

- Thôi, tiếp tục luyện tập, tôi dẫn các cậu ra đây không phải để chơi đâu, sắp thi đấu rồi đấy, cố lên.

Người cầm đầu vỗ vai mấy tên xung quanh, chuẩn bị chạy tiếp:

- Đứng lại.

Tần An mắt nheo lại thành khe hẹp, cố gắng khắc chế lửa giận trào dâng trong lòng:

- Các anh suýt nữa đá cháu tôi bị thương, vậy mà cứ thế bỏ đi à?

- Nó có sao đâu, mày muốn gì nữa?

Tên cầm đồng chống hông cười:

- Ui ui nhìn nó kìa, mặt hầm hầm, như định giáo huấn chúng ta vậy, sợ quá, sợ quá đi.

Tiêu Binh làm ra bộ sợ hãi rồi cùng mấy tên khác cười phá lên:

- Muốn bọn này xin lỗi à, bảo chị mày ra nói chuyện đi.

Một thằng nhìn Lý Thục Nguyệt huýt sáo cười dâm dục:

- Nhóc con, học sinh mới phải không, tôi tên Chu Hồng Chuyên năm hai, thử đi ngóng xem tôi là ai, cẩn thận, vào trường này không phải với ai cũng trừng mắt lên như vậy được đâu.

Chu Hồng Chuyên bẻ khớp ngón tay:

- Nói cho biết là lịch sự rồi đấy, biết điều chút.

- Các người thấy rằng chuyện này chẳng là gì cả phải không?

Cháu gái được mình cưng hơn bảo bối thiếu chút nữa có chuyện rồi, đám người này không xin lỗi đã đành, còn đứng đó nhởn nhơ bình luận như không, ai cũng không chịu nổi, Tần An giao Tần Thấm cho Lý Thục Nguyệt:

Lý Thục Nguyệt nhìn đối phương có bảy tám người ai nấy cao lớn lực lưỡng, kéo tay Tần An.

- Nó có sao đâu, mày định mượn cớ ăn vạ đấy à, tao đánh cho mẹ mày cũng không nhận ra bây giờ.

Chu Hồng Chuyên thời sơ trung là tên lưu manh có tiếng, vì đại biểu thành phố đi thi đấu thể thao, giành không ít huy chương, được lên thẳng hệ cao trung, càng lúc càng ngông nghênh:

Tần An nắm tay Lý Thục Nguyệt đi về, Lý Thục Nguyệt thở phào, cô lo Tần An kích động xông lên, đám người kia đông như thế, lại còn luyện võ, thế nào cũng thiệt thòi.

- Ha ha ha, thì ra là thằng hèn, còn tưởng dám ra tay chứ, đi thật đấy à, đúng là thằng hèn.

- Ê, không dám đánh à, vừa rồi hùng hổ lắm cơ mà.

- Về mà bú tí đi nhóc.

- Chắc chị mày vẫn còn sữa đấy.

Đám học sinh ở phía sau ra sức cười cợt chế nhạo Tần An, lời nói hết sức khó nghe.

Tần An dẫn Lý Thục Nguyệt đi một quảng, tới sau gốc cây lớn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám học sinh võ thuật đang huýt sáo châm chọc mình:

- Chị, chị và Tần Thấm ở đây đợi em, đừng để nó nhìn về phía này.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch