Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 492: Chuyện này chưa xong đâu. (2)

Chương 492: Chuyện này chưa xong đâu. (2)


- Tần An, em đừng kích động.

Lý Thục Nguyệt vội vàng giữ Tần An lại:

- Không cần chấp chúng.

- Chị còn phải lo cho em sao, chị lo cho bọn chúng ấy.

Tần An ôm Lý Thục Nguyệt một cái rồi đi ngay ra ngoài sân, mở cửa lên xe, chìa khóa chưa rút ra, khởi động xe, bật đèn, rồ ga, bánh xe xoay tròn trên mặt đường làm đất cuốn lên, chồm lên lao thẳng vào đám học sinh.

- Con mẹ nó, chứ, thằng đó điên rồi.

- Chạy mau, nó điên rồi.

Đám học sinh võ thuật ba hồn bảy vía bay sạch, đèn pha chiếu từng khuôn mặt nhợt nhạt, chiếc xe ẩn trong bóng tối lao ra như hung thú mất lý trí muốn nghiền nát bọn chúng.

Tiêu Binh chân mềm nhũn, nhìn chiếc xe tới rìa sân rồi mới lồm cồm bỏ dậy chạy, sân nhỏ ba mặt là tường bao, chỉ có một chỗ ra vào, cái xe lại từ đó lao tới, không ai dám mạo hiểm chạy về đó, chạy tán loạn khắp nơi.

Người tản ra rồi, Tần An không thể đuổi theo cả bọn, nhắm vào Chu Hồng Chuyên, không định xô người bị thương, giữ tốc độ vừa phải để Chu Hồng Chuyên bỏ chạy.

Chu Hồng Chuyên lúc này nào còn tâm tư đi nghĩ xem Tần An có muốn xô chết mình hay không, chỉ biết cắm đầu chạy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tim đập hết mức, chạy quá nhanh thi thoảng vấp ngã không dám chậm trễ, lại bò dạy chạy tiếp.

Phát hiện ra cái xe không đuổi theo mình, những tên khác dừng lại thở, lòng chưa hết sợ, cứ trơ mắt nhìn Chu Hồng Chuyên bị xe hơi truy đuổi chạy như chó chết, không ai nghĩ tới ngăn cản.

Chu Hồng Chuyên thở hồng hộc, cảm thấy cổ muốn cháy rồi vẫn không dám dừng, vừa chạy vừa hét, ngước mắt nhìn phía trước thì đã vào đường cụt:

- Thằng điên, thằng điên.

- Đâm chết người rồi, đâm chết người rồi.

Một lát sau chỉ nghe thấy tiếng xe phanh gấp rồi Chu Hồng Chuyên ngã xuống không thấy đứng lên nữa, chiếc xe cũng dừng lại, đám học sinh vì góc nhìn không thấy rõ hoảng hồn chạy tới:

Tần An xuống xe, xe còn cách Chu Hồng Chuyên cả mét, thằng này do kiệt sức cùng quá hoảng sợ đã ngất xỉu rồi, đũng quần ướt sũng khai mù.

- Mày, mày xô chết người...

Cả bọn không dám lại gần Tần An, nhìn y như nhìn quái vật:

- Mày định giả chết à?

Tần An đá mạnh vào đùi Chu Hồng Chuyên:

Chu Hồng Chuyên bị đau bật dậy, thấy Tần An đã xuống xe nghiến răng lại, nhưng chưa kịp làm gì thì Tần An cho một cú giữa hai chân, hắn chỉ kịp hự một tiếng, hai tay ôm hạ thể cúi người đổ rầm xuống đất.

- Nhìn cái gì? Hắn chẳng làm sao cả, bọn mày định ăn vạ a?

Tần An chỉ mặt Tiêu Binh:

- Mày là Tiêu Binh, tao nhớ mặt mày rồi, vừa rồi tao giáo huấn nó là vì mồm miệng nó không sạch sẽ, còn chuyện bọn mày làm cháu tao sợ thì tính sau.. Cho chúng mày biết, chuyện này chưa xong đâu.

Nói xong lên xe lái đi đón mẹ con Lý Thục Nguyệt.

Sân chưa được trang bị đèn chiều sáng, dựa vào ánh sáng từ đèn đường bên ngoài cùng ánh đèn hắt ra từ khu phòng học, Lý Thục Nguyệt không nhìn rõ cách rất xa, không nhỉn rõ, lên xe là bật đèn trong lên, sờ mặt sờ tay kiểm tra kỹ một lượt, không thấy có vết thương sắc mặt mới dần có sắc máu:

- Em làm chị sợ chết đi được.

- Em cho chúng nó một bài học thôi, đám này vô tri, không biết trân trọng mạng sống của bản thân lẫn người khác, không dọa chúng một chút, thế nào có ngày làm chuyện thương thiên hại lý.

Tần An lái xe ra khỏi trường, đỗ bên đường, đau lòng nhìn Tần Thấm tới giờ vẫn rúc vào lòng mẹ nước mắt ngắn dài:

- Tới bệnh viện kiểm tra chút.

- Không sao đâu, Tần Thấm chỉ bị hoảng sợ thôi.

Lý Thục Nguyệt ôm Tần Thấm hát nho nhỏ:

- Cẩn thận vẫn hơn chị ạ.

Tần An kiên trì đi kiểm tra, dù sao cũng không hại gì:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch