Tới bệnh viện, bác sĩ nghe Lý Thục Nguyệt kể đầu đuôi kiểm tra rất cẩn thận, nói không có vấn đề gì, dặn dò vài biểu hiện cần theo dõi sau đó kê cho ít thuốc an thần bổ não.
Về nhà thì đã là gần 11 giờ, Tần Thấm ngủ trên đường, Tần Thấm bế cháu, Lý Thục Nguyệt mở cửa vào phòng ngủ trải chăn đệm, Tần An vừa đặt Tần Thấm xuống thì nó mở mắt ra khóc luôn, lại vội vàng bế lên hát, Tần Thấm khép mắt lại, mi ướt nước, thương vô cùng.
- Em ngủ lại đây đi, nếu không Tần Thấm tỉnh dậy lại khóc đòi em.
Lý Thục Nguyệt dùng khăn tay thấm mồ hôi trên trán Tần Thấm, thế này chứng tỏ ngủ không ngon, chỉ mệt mà thiếp đi thôi:
- Vâng.
Tần An đá dép đi, ngồi xuống mép giường:
- Lui vào một chút, em ngủ không thành thật, cẩn thận ngã xuống đấy.
Lý Thục Nguyệt nhìn Tần An rất câu nệ thì bật cười khẽ mắng:
- Em không sao.
Tần An hơi xấu hổ, chị dâu đã không để ý, mình còn cẩn thận như thế thành vấn đề, nói thế vẫn nhích vào bên trong:
- Lát nữa Tần Thấm ngủ say rồi để nó ở giữa, nằm gần nó một chút, nó cảm thấy có người ở bên cạnh là sẽ ngủ yên ổn thôi.
Lý Thục Nguyệt lấy dép của Tần An đi ra cửa xếp ngay ngắn rồi đi tắm:
- Chị đi tắm.
Tần An đáp một tiếng, thuận tay cầm tạp chí ở đầu giường lên đọc, đều là ít tạp chí thời trang, phụ nữ chẳng có gì để xem, lật tìm truyện cười trong đó đọc tạm.
Một lát sau Lý Thục Nguyệt tắm rửa xong đi vào, đèn ngủ hơi tối, ánh sáng dìu dịu màu quất vàng chiếu mọi thứ trở nên mông lung, Tần An nghe tiếng động quay đầu lại, chỉ thấy một đôi chân trắng trẻo dưới váy ngủ cộc tay, khi chị dây xoay người lại đóng cửa, có thể thấy quả nửa bờ mông tròn căng đầy vận vị riêng của nữ nhân thành thục, thấp thoáng khe mông phác họa lên phong tình quyến rũ, vòng eo không mảnh mai như thiếu nữ mà đầy nhục cảm, váy ngủ chất liệu nhẹ làm hiện lên hình dáng êm ái của bầu vú, không nhận ra có mặc áo lót không, nếu có hẳn là loại mỏng, không có đệm lót.
Lý Thục Nguyệt đi tới gần đầu giường mới khẽ gắt:
- Nhìn cái gì thế hả?
Tần An vội vàng quay đầu đi đồng thời nín thở, chị dâu vừa tắm xong, toàn thân phán tán hương vị làm nam nhân khó chống lại dự hoặc, cúi đầu nhìn Tần Thấm hơi thở đều đặn, một tay nâng cổ nó, nhẹ nhàng rút tay lại, Lý Thục Nguyệt liền kê cái gối ngủ nhỏ xuống.
Vừa mới thở phào, đang xoa cái tay hơi tê, phát hiện ra chị dâu cúi xuống, qua cổ áo thấy mảng da thịt trắng mịn như ngọc.
Lý Thục Nguyệt sờ trán Tần Thấm, yêu thương hôn nhẹ một cái, ngước mắt lên lại thấy Tần An hai mắt thất thần, hiểu ra che cổ áo, má nóng rát:
- Còn nhìn nữa, không sợ mắt mọc hột cườm à?
Tần An lần này không dám ho he gì cả, nằm xuống nhắm mắt lại, đến khi nghe tiếng đèn "tách" một cái tắt đi lại mở mắt ra, nhìn không gian tối om thở ra một hơi dài.
… …
Hôm sau Tần Thấm ngủ dậy thấy mình nằm giữa chú và mẹ thì vui lắm, vừa dậy đã cười khanh khách quên hết chuyện hôm qua, hai chị em đều mừng. Tần An không tới trường vội mà gọi điện cho Cung Lâm Tường xin nghỉ một hai tiết, mặc dù không có giấy phép chính thức, nhưng dù sao trước đó cho nghỉ cả tuần rồi, Cung Lâm Tường chỉ hỏi vài câu rồi cúp điện thoại.
Nghe ngữ khí của Cung Lâm Tường thì tựa hồ hôm qua chuyện mình lái xe đuổi đám học sinh võ thuật chưa truyền đi, xem ra không có người ngoài chứng kiến chuyện này, nên bọn chúng hẳn không kể chuyện mất mặt đó ra, song đám này không dễ chơi, hôm qua bị mình dọa són đái, lúc này uất lắm đây. Tần An đánh cược vào chuyện bọn chúng đạt điểm thi tuyệt đối kỳ thi toàn tỉnh hơn đặt cược chúng không kiếm chuyện với mình.
Cái thành phố nhỏ này chẳng thể nói là ngọa hổ tàng long, nhưng địa đầu xà không thể ít, người học võ thuật thì tám phần dính dáng lưu manh xã hội, Tần An không muốn bất cẩn bị rắn độc ở đâu mổ một phát.
Lần này Tần An không chỉ mang theo ná gỗ và đạn cao su mềm, còn lắp cả ná phức hợp vào tay, quân phục rộng rãi rất thích hợp che dấu, cho ít đạn sắt vào túi, cuối cùng gọi điện cho Vương Hồng Kỳ hỏi hắn tới đâu rồi, mới đeo cặp xuống lầu.