Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 494: Không sợ mắt mọc hột cườm à? (2)

Chương 494: Không sợ mắt mọc hột cườm à? (2)


Phía lầu có rất nhiều cây ngô đồng, thời này ít thấy cảnh người già rèn luyện tập thể, đa số là là lác đác đi bộ, rất thích hợp.

Tần An lấy ra một cái bia ngắm bằng vải từ hàng rào, thứ này rách nát chẳng độ co dãn nữa, đạn bắn lên không bật ra, rất an toàn, vứt đó cũng chẳng ai nhặt.

Có người nói thiên tài 99% nỗ lực và 1% thiên phú cũng không hoàn toàn không có lý, Tần An dù thiên phú chơi ná có cao, thời gian dài không luyện tập, không thể duy trì được cảm giác.

Tần An cầm ná nhắm, chưa bắn đã có rất nhiều trẻ con tụ lại, nhìn cái ná cầu kỳ gần như bách phát bách trúng, reo hò không thôi.

- Anh ơi, bắn tổ chim trên cây xuống đi.

Một đứa bé trai đầu quả dưa chỉ tổ chim ban cưu trên đầu Tần An nói:

- Em nghĩ anh có thể bắn được quả bóng lên đó à?

Tổ chim ban cưu cho cả trẻ con ngồi vào vẫn chắc chắn, Tần An sao bắn nó rơi được:

- Vậy anh bắn chim rơi xuống đi.

Đứa bé lại đề nghị:

Tần An liếc mắt thấy có ông già tay đeo băng đỏ đang nhìn bên này, lắc đầu:

- Em tụt quần lộ chim ra thì anh có thể bắn rụng.

Cô bé bên cạnh nghe thế thì kéo quần đứa bé trai:

- Dưa Hấu Nhỏ, cậu giấu chim trong quần à?

- Không có.

Đứa bé trai vội né tránh:

Cô bé không chịu muốn kéo quần đứa bé trai xem, làm nó khóc toáng lên chạy đi tìm mẹ, cô bé vẫn đuổi theo, Tần An bất lương cười ngặt ngoẽo, chợt thấy Đường Mị đang dùng ánh mắt không sao hiểu nổi nhìn mình, phối hợp với khí chất cô thể thiện ra, đúng là con gà ngốc.

Với loại chim này, Tần An rất muốn bắn một phát.

- Ná không tệ, đoán chừng đó là thành tựu đắc ý nhất của cậu rồi.

Đường Mị liếc mắt qua cánh tay Tần An:

- Chỉ tạm thôi, đợi khi tôi kiếm được hợp kim làm máy bay, cuộn cường lực dùng cho tên lửa đạn đạo thì mới là thành tựu đắc ý nhất.

Tàn An coi như không nghe ra lời nói có chút vẻ mỉa mai của Đường Mị, cố tình nói:

- Thực ra thì không tăng thêm độ chuẩn xác là bao, nhưng mà nói ra có vẻ siêu cấp lợi hại.

Đường Mị tựa hồ quên mất hôm qua tranh cãi với Tần An, ừm một tiếng, đi tới vị trí quen thuộc của mình ngồi xuống:

- Sao hôm nay vẫn còn chưa đi tham gia quân huấn?

- Thì sao?

Tần An vẫn cái thái độ khó ưa đó, Đường Mị làm Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan không vui, y cũng chẳng lịch sự:

Đường Mị gấp sách lại, nhìn Tần An kéo tay áo dấu ná phức hợp, lại nhìn Vương Hồng Kỳ từ trên xe đi xuống, đứng dậy bỏ đi.

- Sao rồi?

Tần An ngồi vào ghế phụ lái, thuận miệng hỏi:

Cho dù Tần An hỏi không đầu không cuối, Vương Hồng Kỳ biết y chỉ cái gì, thở dài, mặt mày phiền muộn:

- Sắp thành rồi.

- Vậy sao chú vẫn bộ dạng như thế?

Tần An không hiểu:

- Chuẩn bị kết hôn rồi.

- Hả?

Tần An giật mình, so thời gian quen nhau thì tiến triển này không phải là quá nhanh, nhưng kỳ thực Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác chủ yếu liên hệ qua điện thoại, thời gian gặp nhau không nhiều, dù thế nào thì kết hôn là chuyện đáng mừng:

- Chúc mừng chú, để tôi nghĩ xem nên mừng quá gì mới hợp.

- Boss, tăng lương cho tôi đi, tôi sợ sau này không đủ nuôi cô ấy.

Vương Hồng Kỳ cười hơi đắng:

-... Không thành vấn đề.

Tần An lấy làm lạ, tiền lương của Vương Hồng Kỳ dựa theo tiêu chuẩn An Thủy đề nghị bất kể thế nào cũng dư sức nuôi Liêu Phác mới đúng chứ, ngang cấp trợ lý tư nhân các công ty quốc tế lớn cơ mà, nhưng Vương Hồng Kỳ không muốn nói, y cũng không hỏi thêm:

Xe dừng lại ở cách trường học không xa, Tần An và Vương Hồng Kỳ cùng đi vào, đi qua sân nhỏ chỉ thấy ít học sinh năm trên đang tập thể dục không thấy đám học sinh võ thuật, tới sân lớn, Vương Hồng Kỳ kiếm một vị trí thuận tiện quan sát ở dưới gốc cây bạch dương ngồi xuống.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch