Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 501: Ai uy hiếp ai. (1)

Chương 501: Ai uy hiếp ai. (1)



Diệp Trúc Lan ngồi nhìn vết thương của Tôn Tôn mà lo lắng, chảy cả máu ra rồi:

- Hay đến bệnh viện xem thế nào?

- Không sao đâu, về phòng sát trùng rồi băng lại là được mà.

Tôn Tôn lắc đầu:

- Cùng lắm thì qua phòng y tế.

- Lúc này phòng y tế trường chưa chắc có người, nếu xử lý không tốt sẽ để lại xẹo đấy, bạn sẽ không mặc được váy nữa đâu.

Diệp Trúc Lan nhắc nhở Tôn Tôn không nên quên tầm quan trọng của váy với con gái:

Tôn Tôn nghe vậy hơi lo, với một cô gái mà nói, không thể mặc vày nữa là chuyện vô cùng đáng sợ.

- Vậy để mình nhờ chú Vương lái xe tới.

Tần An không thấy vấn đề nghiêm trọng, thương tích cỡ đó thì y gặp suốt, nhưng nghe hai cô gái nói chuyện như vậy quyết định nên tới bệnh viện:

Một lát sau thấy xe đi tới, Tôn Tôn muốn đứng dậy, không ngờ đứng lên được một nửa thì đầu gối đau nhói lại ngã xuống, tay chống đất cũng đau, không biết có bị thương thêm không.

- Để tôi.

Vương Hồng Kỳ mau mắn xuống xe bế ngang hông Tôn Tôn lên:

Hai cô gái mua quần áo cùng một chỗ, Diệp Trúc Lan sơ mi trắng váy ca rô còn Tôn Tôn là váy trắng, áo sơ mi ca rô, trang phục kiểu chị em, váy đều không dài, chỉ chạm tới gối, Vương Hồng Kỳ vừa bế cô lên, mép dưới váy trễ xuống, người phía trước thấy hết rồi.

Quần lót bông trắng tinh ôm lấy bờ mông chưa mấy nảy nở, giữa hai chân có đồi nhỏ độ dốc thoai thoải, giữa lún vào một cái khe mờ, da đùi trắng hơn tuyết làm Tần An nín thở.

- Mắt mọc hột cườm rồi.

Diệp Trúc Lan vội đưa tay che mắt Tần An:

Tần An né tránh ánh mắt giết người của Tôn Tôn, mau mắn chạy đi mở cửa xe cho Vương Hồng Kỳ bế cô đặt vào ghế sau, Diệp Trúc Lan ngồi xuống bên cạnh, Tần An lên ghế phụ lái. Hiện là lúc học sinh nội trú đi ăn cơm, tắm rửa, cách giờ tự học buổi tối còn hơn một tiếng nữa, học sinh khắp nơi là học sinh, Vương Hồng Kỳ không lái xe đi nhanh được, đã thế tới cổng rồi còn bị người ta chặn lại.

Toàn là gương mặt quen thuộc, Chu Hồng Chuyên, Tiếu Binh và bảy tám tên nữa, còn có một nam nhân trung niên không cao nhưng bề ngang rất phát đạt, bụng hơi phệ.

- Muốn cái gì?

Tần An và Vương Hồng Kỳ chia nhau xuống xe:

- Em là Tần An phải không? Tôi là Hồng Tân Minh, tổ trưởng tổ thể dục phụ trách những võ sinh này, chuyện hôm qua tôi nghe thấy rồi, em xin lỗi Hồng Chuyên đi, chuyện này coi như xong, làm lớn lên không có lợi với ai cả.

Hồng Tân Minh tay to, vai to, cổ to, vóc dáng này hẳn từng luyện võ, giọng điệu rõ ràng cho rằng mình còn đang giúp Tần An, mà ông ta cũng nghĩ như vậy thật, hôm nay tới trường có học sinh báo chuyện Chu Hồng Chuyên tuyên bố đánh học sinh mới, sắp thi đấu tới nơi rồi, ông ta lo lỡ lớn chuyện ảnh hưởng thi đấu, nên gọi tới hỏi chuyện, sau đó quyết định giải quyết nhanh gọn chuyện này:

- Thấy có biết tối qua bọn chúng làm gì không?

Nhìn bộ mặt nhơn nhơn đắc ý của đám người này là Tần An nhớ tới thái độ vô cảm của chúng với một cô bé đang hoảng sợ, Tần An nắm chặt tay, lạnh lùng nhìn chằm chằm Hồng Tân Minh:

Ánh mắt của Tần An làm Hồng Tân Minh rất không thoải mái, nghiêm giọng nói:

- Tôi đương nhiên là biết, chẳng phải chỉ trêu chọc một đứa bé sao, chúng cũng biết chừng mực, đứa bé nhà em không sao chứ gì?

- Chu Hồng Chuyên cũng không sao, chẳng qua đái ra quần thôi, sao em phải xin lỗi?

Đúng là thứ thầy gì dạy ra thứ trò đó, chút tôn trọng với giáo viên của Tần An cũng biến mất luôn rồi:

Chu Hồng Chuyện bị y nhắc lại chuyện xấu, thẹn quá hóa giận:

- Họ Tần, mày ngoan ngoãn viết một lá thư xin lỗi dán vào bảng thông báo cho tao, nếu không đợi đó.

- Hồng Chuyên, đừng kích động.

Hồng Tân Minh xua tay gạt hắn sang:

- Không lâu nữa Hồng Minh thi đấu võ thuật mà em lại làm như thế, không may làm sao ảnh hưởng tới cả trường, em có hiểu không hả?

- Vậy thầy muốn thế nào?

- Cứ làm theo Hồng Chuyên đi, chuyện này cũng không quá đáng, xin lỗi là xong, nên biết nếu đưa lên trường, em lái xe đâm người đủ bị đuổi học đấy.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch