Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 502: Ai uy hiếp ai. (2)

Chương 502: Ai uy hiếp ai. (2)


Cho rằng mình có ý tốt mà thằng nhóc này không biết điều, Hồng Tân Minh buông lời uy hiếp:

- Em không đồng ý thì sao?

- Không đồng ý? Vậy là em không nể mặt cả giáo viên rồi, chẳng trách dám làm xằng làm bậy như thế.

- Nể mặt thầy à, thấy mà đánh mấy thằng kia một trận thì em nể mặt, Chu Hồng Chuyên mà đoạt giải thì thầy được bao nhiêu tiền thưởng, em trả thầy gấp mười. Còn nếu thầy đánh gãy chân hắn, em tặng cho chạy cái xe này.

Tần An vỗ vỗ mũi xe:

- Em nói chuyện với giáo viên như thế đấy à?

Hồng Tân Minh giận tìm mặt:

- Thế mấy đứa học sinh kia tên gì vậy, muốn em xin lỗi thì phải biết tên chứ?

Vương Hồng Kỳ rất phối hợp rút ra bao thuốc lá Trung Hoa mềm đưa ra mời Hồng Tân Minh.

Hồng Tân Minh hơi do dự song cũng nhận lấy một điếu, chỉ mấy học sinh, lần lượt nói tên:

- Em lái xe xô người là cố tình, nếu nghiêm túc truy cứu là trách nhiệm hình sự, bọn họ chẳng qua là nghịch dại thôi.

- Được, em nhớ tên họ rồi, giờ em không rảnh, nhưng vẫn nói một tiếng.

Tần An quay sang nhìn mấy tên võ sinh:

- Chuyện này chưa xong đâu, chúng mày dù có xin lỗi cũng vô ích, tưởng rằng cháu tao không làm sao thì chúng mày không phải lo gì à?

Nói tới đó cùng Vương Hồng Kỳ lên xe:

- Thầy Hồng, Chu Hồng Chuyên không tham gia thi đấu được đâu, thầy chọn người khác đi.

Cả bọn trố mắt nhìn nhau, không ngờ còn bị Tần An uy hiếp lại.

Nhìn cái xe phóng vút ra khỏi cổng, Chu Hồng Chuyên nổi điên:

- Thầy Hồng, thầy đừng can em nữa, không giáo huấn nó một trận, thể diện em để đâu?

Hồng Tân Minh vung tay bợp gáy hắn:

- Giáo huấn nó? Có thấy nó sợ chút nào không, cẩn thận nó giáo huấn lại đấy, thằng nhóc này có vẻ thân phận không tầm thường đâu.

- Sợ gì chứ, chẳng qua có chút tiền thôi, ở đây nó là người ngoài, em nghe ngóng rồi, nó từ trấn Thanh Sơn tới, bọn nhà quê lên thành phố dám ngông cuồng à, cùng lắm là con cái thổ tài chủ nào đó chứ gì?

Chu Hồng Chuyên khinh bỉ:

Hồng Tân Minh dù sao là người trưởng thành, suy nghĩ sâu xa hơn, chưa nói lai lịch Tần An thế nào, riêng tới từ trấn Thanh Sơn không thể tùy tiện rồi, cái nơi đó trước giải phóng thì nổi danh nhiều thổ phỉ, sau giải phóng thì toàn lưu manh, thập niên 80 nghiêm đả không biết bắn bao nhiêu người, khi đó nghe nói cả trấn để tang, xua tay:

- Về đi, về đi, chuyện này tôi hỏi kỹ đã, các em cẩn thận đó, thằng nhãi đấy xem chừng không phải đứa dễ đối phó đâu.

… ….

Xe tới bệnh viện trung tâm, vết thương của Tôn Tôn trong mắt bác sĩ mà nói căn bản không cần tới bệnh viện, nếu đã tới rồi, tiền khám bệnh cũng nộp rồi, tùy tiện gọi một y tá tới bôi thuốc băng bó cho Tôn Tôn.

- Chị y tá, chị băng bó nhiều một chút được không?

Tần An miệng ngọt xớt nói với cô y tá trẻ:

- Băng bó nhiều làm gì, vết thương không thoáng khí sẽ dễ để lại vết thương.

Y tá lắc đầu, cô chưa bao giờ thấy rách tí da cũng vào bệnh viện, đúng là nhà giàu dẫm phải cái gai:

- Em muốn trông nghiêm trọng một chút, như thế xin nghỉ phép cũng dễ hơn.

Y tá phì cười:

- Thế mà cũng xin nghỉ, vậy sốt một chút thì vào nằm viện à?

- Bọn em đang tham gia quân huấn, suốt ngày phải lăn lê bò xoài, hơn nữa nếu vết thương bị mồ hôi thấm vào để lại xẹo.

Y tá gật đầu hiểu ra, nhìn Tôn Tôn một cái hiểu ra, cô y tá còn rất trẻ, tủm tỉm cười mách nước:

- Xẹo lại không phải ở trên người em, em lo gì, có điều nói cũng phải, quân huấn đúng là mệt chết người, ừm, em đi nói khó với bác sĩ Vu xin giấy chứng minh thương tích, lúc đó xin phép trường, đảm bảo thành công, cho em biết nhé, tuy quân huấn rất nghiêm, nhưng họ cũng rất sợ làm học sinh bị thương.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch